Share|

[ Cổ tích] Thần Mã

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Fri May 14, 2010 3:51 pm
p3.My
Mod ♥ Des Team
avatar

Xem lý lịch thành viên
Nữ
Châm ngôn : Đói cho sạch , Rách cho thơm
Tổng số bài gửi : 78
Age : 24
Đến từ : … Heaven …
Job/hobbies : … Translator … Designer … All job … =]]
Comments : … No Comments …

Bài gửiTiêu đề: [ Cổ tích] Thần Mã

Ngày xưa, có một khu rừng đen, rất nhiều thú dữ,
rắn độc, thường ra bắt người ăn thịt. Người qua lại đều phải đi vòng
quanh rất xa. Các thợ đi săn xa gần đều không ai dám đến săn bắn ở rừng
đen, vì nửa năm trước đây đã có hai người đi săn trẻ tuổi bị hổ báo ăn
thịt. Việc đó làm cho mọi người đi săn lo lắng và hổ thẹn, nhưng khong
tìm được cách nào tốt để trừ hại tận gốc.

Lúc đó, có một người đi săn trẻ tuổi tên là Cát Linh đã có một
chú ý riêng. Mỗi khi có người nhắc tới khu rừng đen, Cát Linh đều bỏ đi
không nói không rằng. Tối tối dưới trăng Cát Linh luyện tập cung tên
suốt cả đêm. Một trăm ngày sau, tài bắn cung của Cát Linh đã đạt đến mức
tài giỏi, phi thường. Trong vòng một trăm hai mươi bước, chàng bắn trăm
phát trúng cả trăm. Nhưng việc đó, ngoài mẹ chàng ra, thì không một ai
biết.

Một hôm, trời vừa sáng, Cát Linh đã mang cung tên vào một khu
rừng nhỏ tìm súc vật để thử tài bắn của mình. Rừng hoang vắng, một con
thỏ cũng không thấy. Cát Linh hơi sốt ruột, chàng chợt ngẩng đầu lên
nhìn thấy một con chim ưng hung ác đang lao vụt như tia chớp săn đuổi
một con chim bách linh xinh đẹp. Muốn cứu chim bách linh, trừng trị chim
ưng hung ác, Cát Linh liền giương cung lắp tên. Chỉ nghe một tiếng
“vút”, mũi tên nhọn đã xuyên qua đầu con chim ưng. Chim bách linh được
cứu thoát.

Cát Linh trong lòng vui sướng, định quay về nói cho mẹ rõ. Bỗng
nhiên trước mặt chàng hiện ra cô gái cực kỳ kiều diễm, quần áo sáng lấp
lánh. Cát Linh chợt nhớ tới chuyện Liên Hoa Thánh Nữ mà các cụ già
thường nói tới. Chàng bất giác vừa lo vừa mừng, đứng ngẩn ra một lát,
vừa định nói thì cô gái đã lên tiếng trứơc:

- Hỡi chàng trẻ tuổi nhân từ, ta chính là Liên Hoa Sơn Thánh Nữ.
Vừa rồi chàng đã cứu ta, ta cảm ơn chàng. Chàng nói đi, chàng muốn gì
ta sẽ làm cho chàng vừa ý.

Cát Linh vui vẻ nói lên mong ước của mình:

- Tôi không mong muốn có một cái gì khác, chỉ cần có con ngựa
tốt là đủ rồi.

- Được lắm, ta biết có một con ngựa tốt nhất trên đời. Đó là con
thần mã, ai được nó, người đó sẽ hạnh phúc.

Tiên nữ giơ tay chỉ, nói tiếp với Cát Linh:

- Từ đây đi thẳng về hướng Bắc, chàng sẽ tới một cái hồ. Ngày
ngày khi mặt trời mọc, thần mã sẽ chạy tới bên hồ uống nước, khi đó,
chàng sẽ bắt giữ lấy ngựa. Nhưng chàng nhớ kỹ, thần mã muốn vùng vẫy thế
nào chàng cũng không được thả nó.

Đôi mắt Cát Linh sáng lên, vừa chớp mắt, tiên nữ đã biến mất,
chỉ thấy một con chim bách linh xinh đẹp bay ngang qua đầu. Cát Linh
đứng ngẩn người ra một lát, nhớ ít lời Liên Hoa Thánh Nữ vừa nói, chàng
thấy trong lòng vui sướng dạt dào, bèn cất bước chạy như bay về nhà.

Bà mẹ thấy Cát Linh mặt mày hớn hở chạy về, liền hỏi:

- Con ơi, có việc gì vui, hãy nói cho mẹ biết đi! Phải chăng con
đã luyện tập cung tên thành thạo?

Nhìn khuôn mặt hiền từ đầy vết nhăn nheo của mẹ, Cát Linh ngập
ngừng, nhyưng rồi cũng đem chuyện gặp tiên nữ và ý định của mình ra nói
cho mẹ nghe. Bà mẹ vừa mừng, vừa lo, nói:

- Ngày mai chỉ một mình con vàokhu rừng đen à? Chà, phải cẩn
thận đấy con. Bắn cung phải thật trầm tĩnh.

Cát Linh nói:

- Con rõ rồi mẹ ạ. Mẹ cứ yên lòng, đừng sợ mẹ ạ!

Bà mẹ hơi do dự, nhưng không muốn giữ con ở lại bên mình. Im
lặng một lát rồi bà bình tĩnh nói với Cát Linh:

- Con cứ đi đi! Hãy cố gắng vì mọi người, diệt cho hết loài thú
dữ.

Hôm sau Cát Linh đến từ biệt mọi nhà. Mấy người đi săn già nhất
định đòi đi theo Cát Linh, Cát Linh sợ nguy hiểm nên kiên quyết từ chối.
Nhưng những người đi săn trung thành nhất định chẳng muốn cho Cát Linh
một mình dấn thân vào nơi nguy hiểm. Cuối cùng Cát Linh phải bằng lòng
cho ba người đi săn trẻ tuổi, khoẻ mạnh, có kinh nghiệm cùng đi. Những
người đi săn khác đều lặng lẽ kéo nhau tới tụ tập dưới chân núi để tiện
giúp đỡ.

Lại nói đến Cát Linh và ba người bạn đi săn trẻ tuổi tiến vào
khu rừng đen. Rừng tối âm u, không một tiếng động. Cát Linh sốt ruột đi
sục sạo kháp nơi, nhưng không thấy dấu vết hổ báo. Cát Linh vui vẻ cất
tiếng reo lên. Bỗng một trận gió dữ dội nổi lên giữa rừng sâu. Cát Linh
nhìn về phía trước, một con hổ đang băng qua rặng cây thấp, chồm thẳng
tới. Chàng giương cung, một mũi tên đã xuy6en qua mắt trái hổ. Hổ đau
đớn quá gầm lên, núi rừng chuyển động. Hổ chồm mạnh lên, ãa lăn xuống
đất. Ba người đi săn cùng xông lên dùng kiếm chém chết hổ. Giữa lúc đó,
trên đầu họ có những tiếng “phì, phì” rít lên. Một con trăn hoa đen,
mình to bằng miệng bát từ trên cây cổ thụ trườn xuống, chớp mắt đã quấn
chặt lấy ba chàng đi săn trẻ tuổi, chiếc lưỡi đỏ lòm dài hàng thước của
nó vươn ngay tới mũi một người đi săn… Cát Linh vội tránh sang bên,
“vút”, một mũi tên bay đi bắn trúng đầu con trăn. Con trăn quằn quại
vung mình ra, ba người cùng ngã lăn xuống đất.

Cát Linh vội vàng chạy tới nhìn, hai người đã tỉnh lại nhưng một
người đổ máu mũi đã chết. Cát Linh ôm bạn, trong lòng rất đau thương,
những giọt nước mắt nóng hổi từ từ lăn trên đôimắt. Giữa lúc đó, chợt
nghe sấm vang lên làm cho rừng lở, đất nghiêng. Một con báo đốm vàng
hung dữ từ trong rừng sâu nhảy vọt ra. Cát Linh vội vàng đặt người chết
xuống, giận thét lên:

- Được lắm, cứ lại đây!

Chàng nhắc cung tên dưới đất. “Vút, vút, vút” ba mũi tên bắn
đi,hai mũi tên đâm trúng mắt, mũi tên sau cùng trúng giữa trán. Con báo
chồm lên gầm gừ dữ dội như sấm. Cát Linh nhảy tới, một mũi kiếm đâm sâu
vào ngực con bái đốm vàng rồi liên tiếp mấy mũi tên nữa đâm xuống…

Cát Linh đứng sừng sững như thần, cất tiếng hô lớn cho đến lúc
không còn nghe thấy động tĩnh gì mới bước đi về phía người bạn đã chết.
Lúc này những người đi săn tụ tập ở dưới chân núi đã leo lên núi, vui
mừng ôm lấy Cát Linh, thân thiết ôm chàng, khênh kiệu chàng lên. Một lát
sau, thấy người trai trẻ chết ngất đã dần dần tỉnh lại, mọi người ôm
chầm lấy Cát Linh. Cát Linh mình đầy máu me quay về nhà, thuật lại kỹ
càng công việc đã qua cho mẹ nghe. Mẹ già ôm chầm lấy Cát Linh vào lòng,
hôn lên trán chàng và ứa nước mắt – những giọt nước mắt hạnh phúc.

Hôm sau Cát Linh đem mẹ đến gửi ở nhà một người đi săn già rồi
từ biệt mọi người, một mình nhắm thẳng hướng ra đi. Cát Linh đi suốt ba
ngày đêm, không biết đã trải qua bao gian nan nguy hiểm, cuối cùng đã
tới bên hồ. Cát Linh ẩn núp bên đám cỏ rộng ven hồ. Mặt trời vừa nhô
lên, bỗng nhiên một trận gió thổi tới, một con ngựa bờm dài đen nhánh từ
trên không trung hạ xuống. Không chờ ngựa đứng vững, Cát Linh đã ra
khỏi bụi cỏ tung người nhảy lên mình ngựa. Thần mã hí lên một tiếng dài,
gục đầu định hất chàng xuống đất. Nhớ lời tiên nữ, Cát Linh ôm chặt lấy
mình ngựa, mặc thần mã lồng lên thế nào cũng không buông tay.

Bỗng nhiên thần mã bay vút lên không, bay khỏi chín tầng mây rồi
bất thình lình lao xuống đất. Mấy lần như vậy, Cát Linh cũng không bị
rơi xuống. Lúc đó thần mã mới dừng lại, nói với Cát Linh:

- Thưa chủ nhân dũng cảm, người muốn đi đâu?

Cát Linh nói:

- Tùy ý ngươi. Ta muốn được xem mọi người trên thế gian này sinh
sống ra sao, ta muốn tận mắt nhìn thấy niềm sung sướng cũng như sự
không may của họ… Đi thôi, muốn đi đâu trước cũng được.

Thần mã liền bay lên trên không như một đám mây. Một lát sau hạ
xuống một Hãn quốc có núi non vây quanh. Thần mã dừng lại nói:

- Thưa chủ nhân, ngài hãy đi xem đi. Khi nào cần, ngài chỉ gọi
một tiếng tôi sẽ đến ngay.

Cát Linh xuống ngựa, một mình đi thẳng về phía trước. Chàng thấy
rất nhiều người nằm ngoài lều vải, một bà cụ già đang giơ hai tay hứng
nước đái uống. Chàng tò mò bước tới trước hỏi:

- Cụ ơi, có chuyện gì xảy ra vậy?

Bà cụ đờ đẫn nhìn chàng lắc đầu đau đớn nói:

- Hỡi người khách lạ, người không biết rằng ở đây chúng tôi sắp
chết khát rồi sao?

Cát Linh sợ hãi hỏi lại:

- Xin cụ hãy nói cho cháu biết rõ ở đây đã có chuyện gì không
may xảy ra vậy? Cháu xin vui lòng giúp đỡ!

Bà cụ thở dài:

- Không giúp được đâu. Người nhìn xem ở dưới chân núi phía Tây
kia có một dòng suối phải không? Bên cạnh còn có một cái hồ. Hồ nước đó
chính là nguồn sống của chúng tôi. Ai ngờ đâu mấy hôm trước đây có một
con mãng xà ở đâu tới, đến hôm nay nó ăn thịt mấy người rồi, không ai
dám đến lấy nước nữa…

Bà cụ già lại khóc. Cát Linh tức giận nói:

- Để cháu đi. Xem nó làm gì được cháu?

Chàng vừa nói vừa xách một chiếc thùng gỗ lớn bước đi. Bà cụ vội
nhỏm dậy, định giữ chàng lại, nhưng không kịp nữa. Cụ đã kiệt sức ngã
lăn xuống đất, hai tay bưng mặt khóc thảm thiết. Cát Linh rảo bước nhanh
đến chân núi phía Tây, quả nhiên nhìn thấy một con mãng xà lớn nằm cuộn
khúc dưới chân núi lặng lẽ nhìn Cát Linh. Cát Linh đàng hoàng múc đầy
thùng nước rồi quay về chỗ bà cụ, sung sướng kêu lên:

- Nước đã có, bà con lại uống nước!

Mọi người liền vây ngay lấy, mỗi người một ngụm, chỉ lát sau đã
uống cạn thùng nước. Tin này truyền đi rất nhanh. Gìa, trẻ, lớn, bé, xa
gần đều chạy xô tới như một cơn gió để xin uống nước. Nhưng nước trong
thùng không còn một giọt nào. Nhìn môi người nét mặt võ vàng, buồn rầu,
Cát Linh thấy trong lòng nóng như lửa đốt, liền lập tức xách thùng chạy
mau ra bờ hồ. Mãng xà khẽ nhúc nhích tấm thân nặng nề, trợn trừng hai
con mắt đỏ như máu, khe khẽ rít lên. Cát Linh múc đầy thùng nước đem về
coi như không có chuyện gì. Thùng nước thứ hai cũng chỉ trong nháy mắt
đã cạn khô. Lúc này mọi người đã ba bề bốn bên kéo đến rất đông, ngay cả
Khả Hán, cũng cưỡi ngựa tới,

Cát Linh nói với mọi người:

- Để bà con được yên ổn, tôi xin đi giết con mãng xà hại người
này!

Cát Linh vừa đi tới bờ hồ, con mãng xà đã giận dữ nói:

- Hai lần ta đã làm ngơ cho nhà ngươi, giờ ngươi lại tới đây làm
gì nữa? Được lắm, lần này ta sẽ nuốt sống ngươi!

Nói đoạn, mãng xà há hốc cái miệng to như chậu máu phun ra luồng
khói đen tanh nồng nặc, Cát Linh vội cúi xuống tránh khỏi, rồi lùi lại
mấy bước, hét:

- Hãy coi mũi tên của ta!

Vút! Vút! Vút! Ba mũi tên đều bắn xuyên qua miệng con mãng xà.
Làn khói đen lập tức biến mất, đuôi mãng xà quật xuống đất, "bạch bạch"
nửa thân trên cất cao lên, nhưng một lát sau đã gục xuống chết trên mặt
đất. Thấy Cát Linh dũng mãnh như vậy, Khả Hãn muốn giữ chàng lại, hứa sẽ
cung cấp cho chàng rất nhiều bò, ngựa, phong chàng làm quan. Những mục
dân được chàng cứu sống đều ứa nước mắt xin chàng ở lại, Cát Linh phải
tìm lời khéo léo để tạ từ.

Cát Linh từ biệt mọi người, rồi men theo lòng núi hẹp đi thẳng
một mạch. Nhớ tới Thần mã, chàng cất tiếng gọi. Thần mã lập tức từ không
trung bay xuống, hiền từ trước mặt chàng. Cát Linh cưỡi lên lưng Thần
mã bay lên không trung. Không biết đã trải qua bao nhiêu ngày, cũng
không biết đã đi bao nhiêu đường đất, Cát Linh nhìn thấy nhiều sự vật
mới, đã gặp nhiều người tốt, người xấu. Cuối cùng chàng tới một đất nước
xa lạ.

Hôm đó, đúng ngày ba công chúa con gái của Quốc vương chọn chồng
trên đài cao. Mở đầu là cuộc thi cưỡi ngựa, thi bắn cung. Mấy trăm
chàng trai trẻ tuổi, mặc áo quần lộng lẫy đang chăm chú lắng nghe tiếng
trống lệnh…

"Tùng… tùng… tùng…" tiếng trống vang lên, cuộc đua ngựa bắt đầu.
Cát Linh mỉm cười nhìn những chàng trai trẻ đang cưỡi ngựa phi như điên
như dại.Mọi người đã phi xa rồi, chàng mới cất mình nhảy lên ngựa phi
theo. Chỉ một lát, những con ngựa khác đã rớt lại phía sau, chàng tới
đích giữa những tiếng hô reo nồng nhiệt của mọi người. Tiếp đó là cuộc
thi ngựa bắn cung. Điều này làm cho Cát Linh có chút ít lo lắng vì vừa
phi ngựa vừa bắn cung không phải là chuyện dễ, hơn nữa, chàng chưa hề
luyện tập qua. Nhưng Cát Linh không hề nao núng, chờ mọi người bắn xong
chàng mới bước ra cúi chào quốc vương, rồi lên ngựa phi thẳng về phía
trước một đoạn đường, chàng quay lại nhìn đúng bia để bắn liền chín
phát. Chín mũi tên đều xuyên qua hồng tâm. Quốc vương trong lòng rất
kinh ngạc. Mọi người reo lên khen ngợi. Những người dự thi bắn cung đều
đứng ngây ra như tượng gỗ, há hốc miệng không nói nên lời.

Quốc vương cho gọi Cát Linh tới. Vừa thoạt nghe nói Cát Linh là
một người đi săn nghèo khó ở nơi xa, Quốc vương xa xầm mặt xuống nói:

- Thôi hãy cầm lấy! Đây là lễ vật mà ngươi được thưởng. Thôi
ngươi đi đi.

Cát Linh tức giận quay ra.

Bây giờ đến lúc ba công chúa con của Quốc vương tung tú cầu chọn
chồng. Tất cả mọi chàng tari trẻ đều theo lệnh của Quốc vương lần lượt
đi qua dưới chân đài. Công chúa cả và công chúa hai đã chọn đúng được
các quan đại thần. Nhưng công chúa thứ ba vẫn chưa ném quả tú cầu xuống
cho ai. Đứng bên cạnh, Quốc vương sốt ruột nói:

- Con, sao con chưa ném tú cầu đi? Chẳng lẽ không có ai hợp ý
với con sao?

Công chúa thứ ba hình như không nghe thấy lời Quốc vương nói,
hai mắt nàng chăm chú nhìn xuống đài tìm người trai trẻ quý yêu. Cát
Linh cưỡi lên lưng Thần mã là người cuối cùng đi dưới chân đài cao. Bỗng
đâu một trái tú cầu ngũ sắc từ trên cao ném cuống đầu chàng. Lập tức có
mấy cô con gái áo hồng chạy đến trước mặt chàng, chẳng nói chẳng rằng,
kéo chàng đến gặp Quốc vương.

Quốc vương nhận ra Cát Linh, quay đầu nhìn lại cô công chúa thứ
ba rồi buồn bã nói:

- Công chúa đã lựa chọn nhà ngươi thì nhà ngươi hãy đưa công
chúa đi.

Thấy công chúa thứ ba xinh đẹp, tính tình hiền hậu, cử chỉ khoan
thai, điềm đạm, không như công chúa cả và công chúa thứ hai, Cát Linh
thấy được người vợ như vậy cũng rất đáng quý, nên nhận lời.

Cát Linh và công chúa thứ ba ở trong một túp lều vải cũ. Quốc
vương chỉ cho vợ chồng mười con dê, ngoài ra không có gì khác. Cô công
chúa thứ ba cũng chẳng để ý nữa, ngày ngày nàng chăm chỉ làm lụng, giúp
người nghèo may vá thêu thùa. Hàng ngày Cát Linh vào tận những khu rừng
xa săn bắn. Hai người sống một cuộc đời vui vẻ và hạnh phúc.

Được ít lâu sau, bỗng nhiên Quốc vương mắc bệnh nặng. Các thầy
thuốc nổi tiếng trong nước đến thăm bệnh đều nói rằng không thể cứu chữa
được nữa. Bệnh tình của Quốc vương ngày càng nguy ngập, các đại thần
lặng lẽ tránh đi nơi khác, còn lại một mình Quốc vương đau đớn rên la
trên giường bệnh. Biết mình khó qua khỏi, Quốc vương liền lớn tiếng kêu
hai phò mã và công chúa, nhưng chờ đến trưa vẫn chẳng thấy người. Té ra
các phò mã và công chúa, nhân lúc Quốc vương bệnh tình nguy kịch đã lấy
trộm rất nhiều của cải, châu báu của Quốc vương rồi bỏ trốn đi nơi khác.


Cô công chúa thứ ba nghe tin Quốc vương bị bệnh nặng, lìên vội
vã đến thăm hỏi. Thấy công chúa thứ ba, Quốc vương trong lòng buồn rầu,
lệ ứa ròng ròng. Cô công chúa thứ ba chăm sóc Quốc vương một ngày một
đêm, thấy bệnh tình không giảm, liền chạy về nhà báo cho Cát Linh rõ.
Nhìn nét mặt sầu khổ của vợ, Cát Linh không yên lòng bèn an ủi nàng:

- Không nên quá lo lắng, để ta nghĩ cách xem!

Cát Linh bước ra ngoài, nói với con Thần mã vừa phi tới:

- Hiện nay Quốc vương bệnh tình nguy kịch, ngươi biết ở đâu có
linh chi không?

Thần mã nói:

- Biết! Ở đây đi thẳng về hướng đông, trên đỉnh một ngọn núi cao
có một loại cỏ linh chi trị được bách bệnh. Nhưng trước hết, chủ nhân
phải giết được con sư tử chín đầu, rồi sau đó mới lấy được cỏ tiên.

- Cứ đi thử xem sao, biết đâu ta chẳng làm được!

Cát Linh từ biệt vợ yêu quý, cưỡi lên lưng Thần mã, như một mũi
tên lao vọt lên không, bay thẳng về phía đông. Lát sau, tới một trái núi
chắn ngang đường đi, Thần mã dừng lại trên một tảng đá bằng phẳng ở
lưng chừng núi, nói với Cát Linh:

- Thưa chủ nhân đã tới rồi. Xin chủ nhân hãy lên một mình.

Cát Linh nhìn đỉnh núi cao ngút tầng mây:

- Ngươi không đưa ta lên được nữa à?

Thần mã lắc đầu:

- Thưa chủ nhân không được. Trái núi này tôi không bay tới.

Không còn cách nào khác nữa, Cát Linh đành xuống ngựa mang hết
tài leo núi, leo lên như một con khỉ. Một vách đá trơn tuột, không một
chỗ bấu víu, phía tr6en nhô ra một cây tùng cổ thụ. Cát Linh nảy ra một
kế, buộc một sợi dây thừng dài vào đuôi mũi tên rồi dùng hết sức bắn đi.
Mũi tên cắm vào thân cây. Cát Linh kéo căng dây ra thử, rồi bám vào đó
leo lên. Từ sáng sớm cho đến lúc mặt trời lặn, Cát Linh mới lên đựơc tới
đỉnh núi. Một con sư tử đen khổng lồ chín đầu đang nằm ngủ cạnh tảng đá
xanh to, ngáy ầm ầm như sấm. Cát Linh vội lấy cung tên nhắm thẳng vào
giữa đầu sư tử bắn một phát. Sư tử đau quá, tỉnh hẳn ngủ, nhìn Cát Linh
gầm lên một tiếng làm núi rung đất chuyển. Cát Linh bị choáng váng, suýt
ngã xuống đất.

Nhân lúc kẻ thù chưa kịp chồm tới, Cát Linh đem hết dũng khí ra
sức bắn mạnh liên tiếp tất cả số tên còn lại vào sư tử đen chín đầu. Sư
tử đau quá rống lên, dùng hết sức nhảy chồm tới. Không ngờ dùng sức quá
mạnh nên nó ngã lăn xuống dưới chân núi mà chết. Cát Linh tìm thấy hai
cây cỏ tiên bên cạnh tảng đá xanh, liền nhổ hết cả, cẩn thận cất vào
trong áo, rồi từ trên đỉnh núi tụt xuống. Trời đã tối khuya, Thần mã vẫn
đứng yên chỗ cũ để chờ chàng. Về tới nhà, Cát Linh đưa cỏ tiên cho vợ
và nói:

- Hãy mau mau đem đến cho phụ vương!

Qủa nhiên Quốc vương vừa ăn xong cỏ tiên, chẳng những khỏi ngay
bệnh, mà thân thể còn tráng kiện hơn nữa. Khi Quốc vương biết rằng chính
người đi săn nghèo khổ kia không quản hiểm nguy tới tính mạnh lên đỉnh
cao tìm cỏ tiên cứu sống được mình, Quốc vương vô cùng cảm động liền cho
mời Cát Linh vào cung, nhất định nhường ngôi cho chàng.

Cát Linh kiên quyết không nhận, chỉ xin Quốc vương cho phép đưa
vợ trở lại quê hương. Quốc vương bằng lòng. Ngày hôm sau, Cát Linh và
công chúa ngồi trên lưng Thần mã, vẫy tay từ biệt Quốc vương và toàn thể
nhân dân ra tiễn đưa, rồi bay thẳng về quê hương thân yêu của mình.
Kết Thúc (END)

Nguồn : vietfun story

[ Cổ tích] Thần Mã

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Follow me at TwitterMaxF Movies FeedburnerRss  Add to Digg Add to Technorati Add to Delicious Add to Reddit Add to Yahoo Add to Google Add to Facebook Add to Twitter Add to FriendfeedAdd to Stumbleupon Add to Blinklist Add to Live Add to Slashdot Buzz Up  
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
[M] Soul :: Truyện ngắn-