Share|

[Cổ tích] Vàng lấy con vua

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Thu May 13, 2010 10:30 pm
p3.My
Mod ♥ Des Team
avatar

Xem lý lịch thành viên
Nữ
Châm ngôn : Đói cho sạch , Rách cho thơm
Tổng số bài gửi : 78
Age : 24
Đến từ : … Heaven …
Job/hobbies : … Translator … Designer … All job … =]]
Comments : … No Comments …

Bài gửiTiêu đề: [Cổ tích] Vàng lấy con vua

Ngày xửa ngày xưa, có một em bé
tên là Vàng, Vàng mới lên tám tuổi thì bố chết. Nhà nghèo, em
phải theo mẹ đi làm thuê khắp đó đây. Quần quật suốt ngày mà
mẹ con vẫn không đủ ăn. Những hôm mưa rét thấu xương cũng không
được nghỉ. Nhiều bữa Vàng chỉ uống nước đi ngủ, còn dành một
ít cơm nguội cho bà mẹ. Bà mẹ càng thương xót cho đứa con tội
nghiệp của mình.

Ngày tháng qua đi, năm ấy Vàng đã lớn và mẹ Vàng cũng đã già
yếu. Vàng một thân đi làm nuôi mẹ và nuôi mình. Thỉnh thoảng
Vàng còn làm giúp hàng xóm. Tuy công việc nặng nhọc, bụng
đói, nhưng ai nhờ việc gì Vàng đều cố sức làm đâu ra đấy. nét
mặt lúc nào cũng vui vẻ. Vì vậy láng giềng ai cũng quý mến
Vàng.

Tiếng lành đồn xa. Nhà vua biết tin Vàng làm ăn khéo, lại
giỏi. Một hôm bèn cho lính đi gọi Vàng về lợp nhà cho mình.
Vàng đến và trèo lên nhà ngay.

Trong khi dỡ mái xuống, chàng trông thấy phía dưới sân nhà một
cô gái đang ngồi dệt vải. Vàng muốn biết mặt cô gái liền ngửa
cổ nhìn lên, nhưng cô gái vẫn cúi mặt xuống tấm vải, tay đưa
thoi. Vàng nghĩ ra một kế khác: lấy sợi lạt cứa vào tay mình
cho chảy máu xuống tấm vải. Nhưng uổng công, cô gái vẫn thản
nhiên đưa thoi. Vàng thấy không xong, càng nóng lòng bèn đánh
bạo gọi:

- Cô ơi! Cho tôi xin miếng giẻ buộc chỗ đứt tay cho khỏi chảy
máu.

Lần này cô gái đứng dậy đi tìm cái gậy và buộc miếng vải
vào đầu gậy rồi từ từ giơ lên nóc nhà nhưng vẫn không hề nhìn
Vàng. Thấy đầu gậy đã sát tay mình mà cô nàng không ngẩng
mặt lên, Vàng lại giả vờ gọi:

- Cô ơi! Chua tới... chỗ này cơ mà!

Cô gái tưởng mình giơ lệch chỗ, mới ngửa mặt nhìn lên. Vàng
thấy khuôn mặt xinh đẹp của cô gái hiện ra.

Tối hôm ấy, Vàng về nhà nói với mẹ:

- Mẹ ơi! Hôm nay con đi lợp nhà cho vua thấy con gái của vua xinh
đẹp lắm. Mẹ đi hỏi cho con lấy cô ta làm vợ.

Bà mẹ nghe nói không khỏi ngạc nhiên. Một lát, bà thở dài:

- Mẹ con ta nghèo. Vua nào lại gả con gái cho con.

Nhưng Vàng cứ một mực van nài mẹ. Cuối cùng để chiều con trai,
bà đi hỏi vua. Mẹ Vàng chưa nói hết lời, nhà vua đã nổi cơn
lôi đình mắng vào mặt:

- Nhà ngươi láo thật. Dám đi hỏi con gái ta cho thằng khố rách
áo ôm nhà mày ư? Lính đâu, đem mụ già vào cối giã.

Bọn lính răm rắp tuân theo. Mẹ Vàng bị một trận nhừ tử. Bà
van lạy mãi nhà vua mới bằng lòng thả cho về.

Khi mẹ đi, Vàng ở nhà đứng ngồi không yên, bụng như có lửa
đốt. Vàng hết ra trông lại vào ngóng. Thoáng thấy mẹ về, Vàng
đã hỏi ngay:

- Mẹ ơi! Được chứ! Nhà vua đồng ý chưa?

Mẹ Vàng thở không ra hơi:

- Vợ con gì. Chưa nói hết lời, mẹ đã bị vua sai lính bỏ vào
cối giã, lại còn chửi mắng. Con muốn lấy thì đi mà hỏi.

Ít lâu sau, Vàng lại đòi mẹ đi hỏi con gái vua cho mình. Thương
con, mẹ Vàng lại đánh liều đi hỏi một lần nữa.

Khi bà già đến, nhà vua lần này không chửi mắng và sai lính
bỏ vào cối giã như lần trước nữa, mà nói với mẹ Vàng:

- Nhà ngươi muốn công chúa ta làm con dâu thì về bảo con trai
tìm cho ta một chum bọ chó và một cái chĩnh dái gà đem đến
đây nộp thì ta mới gả công chúa cho.

Mẹ Vàng về nhà thuật lại cho con nghe. Vàng lập tức đi tìm
khắp chốn, khắp nơi, nhưng không sao kiếm được một chum bọ chó
và một chĩnh dái gà. Chàng buồn rầu khóc bên bờ suối. Bỗng
một cụ già râu tóc bạc phơ hiện lên, hỏi:

- Làm sao cháu khóc?

Vàng thưa:

- Mẹ cháu đi hỏi con gái vua cho cháu, vua bảo phải tìm bằng
đủ một chum bọ chó, một chĩnh dái gà thì vua mới gả. Cháu đi
tìm khắp chốn nơi không được cháu buồn cháu khóc.

Cụ già nói:

- Không lo, cháu về trồng thật nhiều vừng đen và khoai sọ, đợi
khi vừng chín, khoai sọ mập cũ, cháu gặt vừng đập lấy hột cho
vào chum, rồi bắt mấy con bọ chó rắc lên trên, bịt kín miệng
chum lại. Sau đó, cháu đào khoai sọ đem cạo vỏ luộc chín đổ
vào chĩnh rồi bắt mấy con gà sống mổ thịt lấy dái nó để
trên chĩnh khoai và bịt kín lại đem đi nộp vua.

Y lời, Vàng về nhà làm theo lời cụ dặn. Mấy tháng sau, vừng
đã chín, khoai sọ cũng đầy đủ. Vàng làm đúng như lời cụ già
và mang đến cho nhà vua.

Vua nhận được đồ lễ bèn mở ngay chum bọ chó nếm thử. Vua khen:

- Úi chao! Ngon quá! Thơm như vừng.

Rồi vua lại mở chĩnh dái gà ăn mấy miếng tấm tắc:

- Tuyệt! Tuyệt! Bùi như khoai sọ.

Ăn hết chum bọ chó và chĩnh dái gà, nhà vua trở mặt:

- Ngươi muốn làm rể ta à? Chưa đủ đâu! Ngươi phải đi kiếm một
đôi gà tiên, một trống một mái đem về nộp cho ta thì lúc đó
mới nói đến chuyện vợ con.

Vàng tức lắm. Nhưng đành phải đi tìm gà tiên. Được ba ngày, đi
mỏi rời chân mà không thấy gà tiên đâu cả. Vàng ôm mặt khóc.
Cụ già khi trước lại hiện lên hỏi:

- Làm sao cháu khóc?

Vàng đáp:

- Thưa cụ, vua bảo cháu phải đi tìm một đôi gà tiên, một trống,
một mái tới nộp thì vua mới gả con gái cho. Cháu đi tìm ba
ngày mà chẳng được.

Nói xong, Vàng lại ôm mặt khóc.

Cụ già bảo:

- Thôi, không khóc nữa. Gần nhà cháu có cái hang đá, bên trong
có vợ chồng gà tiên. Hàng ngày cứ đến giờ ngọ, vợ chồng mới
ra cửa hang. Gà chồng đứng một bên gáy, gà vợ đứng một bên
nghe, cháu đến rình mà bắt. Gà gáy tiếng thứ nhất, chúng xê
lại gần nhau, cháu đừng bắt, gáy tiếng thứ hai, chúng xích
lại gần nhau hơn, cháu đừng bắt. Đến tiếng thứ ba, chúng sát
lại bên nhau, cháu lại bắt cả đôi sẽ có gà tiên nộp vua.

Hôm sau, Vàng tìm đến hang đá ngồi rình. Đúng giờ ngọ bỗng
cửa hang từ từ mở ra. Ga trống tiên, gà mái tiên đi ra, mỗi con
đứng một bên cửa hang. Gà trống bệ vệ vươn cổ gáy tiếng thứ
nhất, chúng xê lại gần nhau. Vàng vẫn ngồi yên. Gáy tiếng thứ
hai, đôi gà xích vào nhau tí nữa. Vàng vẫn không nhúc nhích.
Gáy tiếng thứ ba, gà trống, gà mái sát lại liền nhau. Lúc đó
Vàng mới xông đến chộp lấy chân gà. Nhưng lạ thay, gà khoẻ vô
cùng, chúng kéo tay Vàng vào hang, tức thì cửa đóng sập lại.
Tay Vàng bị kẹp, đau quá cố rút ra, nhưng càng rút càng đau.

Qua một đêm, bà mẹ ở nhà không thấy con về sốt ruột quá bèn
đi tìm. Đi mãi, đi mãi đến hang đá, bà thấy con nằm lăn ở cửa
hang, bèn hỏi:

- Sao thế! Sao lại bị kẹp cả tay hả Vàng?

Vàng mếu máo đáp:

- Con tìm được gà tiên rồi. Nó lôi con vào, con vẫn túm chặt
chân nó, bị kẹp... mẹ cứu con với!

Mẹ Vàng vừa thương vừa bực, trách con:

- Đấy mẹ đã bảo! Mình là con nhà nghèo ,à đòi lấy con vua.
Lần trước vua bắt con nộp bọ, dái gà, lần này lại bắt nộp
gà tiên đến nỗi mắc cạn khổ thế này.

Nói xong, bà túm lấy con kéo ra ngoài. Nhưng kéo thế nào cũng
không ra. Bà tức quá nói tục một câu. Hang thần nghe không nhịn
được, phì cười, cửa hang mở toang chốc lát, Vàng rút được tay,
kéo cả đôi gà ra ngoài và trở về nộp vua.

Đến nhà vua, Vàng quỳ xuống mà rằng:

- Muôn tâu Hoàng thượng, thần đi tìm bọ chó, dái gà, gà tiên,
con đã tìm đủ rồi, bây giờ vua cho thần được đón công chúa vua
về ở với mẹ con thần.

Vua lại bảo:

- Đồ lễ cưới ngươi nộp đủ rồi. Bây giờ ngươi muốn đón vợ thì
phải có nhà ở. Trong vùng này, có ông Thạch Long nhà to nhất,
đẹp nhất, ngươi về làm được như thế thì hãy đến đây ta mới cho
rước dâu.

Vàng lại quay về. Đến nhà Thạch Long, chàng lấy gậy đạp xung
quanh nhà để đánh tiếng, Thạch Long nghe có người đạp vào nhà
mình, chạy ra hỏi:

- Ai đập gì nhà tôi đấy?

Vàng đáp:

- Vua bảo tôi làm nhà to đẹp như nhà ông thì mới gả công chúa
cho. Tôi đến thử đây.

Thạch Long nói:

- Cái hạng mày mà lấy được con vua thì tao nhường lại cái nhà
này cho mày ở.

- Ông nói thật hay nói dối?

- Tao nói dối với cái thứ mày làm gì?

Vàng lấy cái đinh đóng vào cột rồi bảo Thạch Long: "Tu mi nam
tử, nói thì phải như đnh đóng cột. Tôi đóng cái đinh này để
làm chứng".

Vàng đi đến nhà vua xin đón vợ về nhà mới. Hàng xóm láng
giềng rậm rịch theo sau, thổi kèn, đánh trống, chuyện trò vui
vẻ. Đến nhà Thạch Long, Vàng gọi Thạch Long và bảo:

- Tôi đón dâu về rồi, ông dọn nhà đi nơi khác cho vợ chồng tôi
ở.

Thạch Long mắng:

- Nhà của tao sao mày lại đuổi tao đi?

Vàng vặn lại:

- Hôm nọ ông nói gì với tôi. Đinh đóng cột còn kia. Ông ở được
thì ông ở cái nhà này. Không nhổ được thì ông đi nơi khác.

Thạch Long cố hết sức nhổ nhưng không được, phải đi nơi khác.

Vàng đưa vợ về nhà Thạch Long, rồi cả hai vợ chồng cùng đi
đón mẹ. Khi vợ Vàng đến, mẹ Vàng không tin, hỏi:

- Cô là ai mà đến đây đón tôi?

Vợ Vàng thưa:

- Con là con dâu của mẹ. Vợ chồng con về đón mẹ đến ở với
chúng con.

Mẹ Vàng trông thấy Vàng mới tin, bèn theo hai con đi ở nhà mới.
Từ đấy gia đình mẹ Vàng thêm một người con dâu biết dệt vải
giỏi. Nàng cũng rất mực thương quý mẹ chồng.

Năm sua, có giặc vua nước bên sang cướp. Vàng được vua cha sai đi
đánh. Chàng bàn cùng với quân lính lấy rơm bện hàng nghìn
hàng vạn người giả đem cắm khắp ngả đường, chờ giặc. Giặc
đến, thấy bên Vàng quân sĩ hăng hái, lại đông hàng nghìn, hàng
vạn, bèn rút lui.

Nhà vua thấy con rể tài giỏi, làm giặc lui không phải đánh,
liền nhường ngôi cho.

Từ đó dân bản yên ổn làm ăn. Vợ chồng Vàng sống hạnh phúc bên
nhau.

Nguồn : vanhoc.xitrum.net

[Cổ tích] Vàng lấy con vua

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Follow me at TwitterMaxF Movies FeedburnerRss  Add to Digg Add to Technorati Add to Delicious Add to Reddit Add to Yahoo Add to Google Add to Facebook Add to Twitter Add to FriendfeedAdd to Stumbleupon Add to Blinklist Add to Live Add to Slashdot Buzz Up  
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
[M] Soul :: Truyện ngắn-