Share|

Tôi Ko Thích Thiên Thần

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tue Jul 21, 2015 8:01 pm
Honey Le
Archangel
avatar

Xem lý lịch thành viên
Nữ
Châm ngôn : Vấp ngã nhưng đừng suy sụp. Kiên định nhưng ko cố chấp. Chia sẻ và công bằng. Đồng cảm và ko đòi hỏi. Tổn thương nhưng đừng giữ lại..
Tổng số bài gửi : 949
Đến từ : City of Love
Job/hobbies : Music. Movie. Sing. Dance. Travel. Reading books and novels
Comments : Born to be somebody..



Bài gửiTiêu đề: Tôi Ko Thích Thiên Thần

작가: Zuk
편집자: Honey Le



Hắn nhìn cậu ko chớp mắt, LuHan nhìn lại mình và tá hoả khi thấy cổ áo rộng thùng thình của cậu trễ xuống tận qua vai, để lộ những thứ mà Oh SeHun không nên thấy ngay lúc này.

– Nhìn…nhìn gì thế hả??? Thả tôi ra ngay… _Cậu luống cuống kéo lại áo, lườm hắn ta.

– Có mà cậu đang ngồi lên người tôi ấy...

– Hử…*nhìn xuống * – T…tôi xin lỗi…tôi ko cố ý..*ríu rít *

Chợt.. tiếng cửa phòng bật mở..

– Lu..LuHan à……………?!?!?! _Có hai cậu nam sinh bước vào, họ trợn tròn mắt, há hốc mồm khi nhìn thấy cậu và hắn đang trong tình trạng “kẻ ngồi trên người nằm dưới” như thế kia...

– …B…Baekkie… C...Chanyong... Các cậu… _Luhan như một đứa trẻ bị bắt quả tang ăn vụng, cậu cuống cuồng đứng dậy.

– MỌI NGƯỜI ĐỪNG HIỂU LẦM…. CHÚNG TÔI KHÔNG PHẢI NHƯ VẬY ĐÂU…. CHỈ LÀ.....!!!!! YAAA… OH SEHUN…. GIẢI THÍCH ĐI CHỨ!!!!!! _Cậu hốt hoảng khua chân múa tay giải thích trong khi hắn thì chỉ im lặng ko lên tiếng.

– ...À.. k..k..o.. bọn tớ đã làm xong rồi....... định lên nói với cậu.... bọn tớ về đây...........!!!! _cả hai lúng túng ngượng ngùng nói.

– Ờ..ờ.. để mình mở cửa.. _LuHan bước vội vàng, đi xuống cùng hai cậu nam sinh..

Khi cậu vừa rời khỏi phòng SeHun chợt nhíu mày lẩm bẩm “Chẳng phải hai tên đó học ở lớp C sao? Tụi nó ở đâu chui ra vậy?..” Rồi hắn cũng bỏ đi ra. Vừa xuống đến tầng dưới hắn đi thẳng ra cửa đến ngay chỗ chiếc moto của mình dắt nó đi ra cổng lớn, dừng lại ngay chỗ LuHan đang đứng:

– Này hai đứa đó tại sao lại ở trong nhà cậu vậy? _SeHun lên tiếng hỏi.

– Bạn tôi đã đến trước cậu 1 tiếng.. họ mượn phòng thư viện để tìm tài liệu cho bài thi sắp tới. _Vừa nói cậu vừa nhìn hắn đầy vẻ tức giận.

– Ra vậy, mà sao lúc tôi đến cậu ko nói là có họ ở đây??

– Tại sao tôi lại phải báo cáo với cậu! Thật là xấu hổ muốn chết mà.. Tất cả là tại cậu.. Tự nhiên lại bỏ về.. Mà tại sao lại im lặng ko nói lời nào vậy??.. Bình thường cậu thích nói lắm cơ mà..

– Tôi thích nói hồi nào cơ chứ??

– Những lúc cãi tay đôi với tôi ấy.. Cậu có chịu thua câu nào đâu.. sao hôm nay lại như vậy hả???

SeHun nhìn cậu.. Ko phải là ánh nhìn như mọi khi.. ánh mắt cậu bất giác chạm phải cái nhìn dịu dàng đó, chợt rùng mình..

– LuHan.. tôi và cậu đừng gây nhau nữa... Hay.. mình đổi kiểu khác đi!

“Cái tên Oh SeHun này hôm nay bị làm sao vậy? Hắn nói năng lung tung, hành động thì kỳ quặc..”

Nhìn thấy điệu bộ nghô nghê của LuHan.. hắn cười thầm..

– Thôi tôi về đây.

– Này.. cậu ko cầm tài liệu về để làm bài sao??

– Ko cần đâu. _Vừa dứt lời hắn đã nổ máy.. trước khi đi hắn quay đầu lại nhìn cậu.. 1 giây.. 2 giây.. LuHan lại chạm phải ánh mắt đó. Lúc này cậu thật sự bối rối ko biết vì sao hắn cứ liên tục làm cậu mất phương hướng chẳng hiểu nỗi chuyện gì đang xảy ra. Cậu đứng ngây ra đó nhìn theo hắn cho đến khi bóng SeHun khuất dần..


Thứ hai |7:00|
Tại trường EXOPLANET,


– YA!!!! OH SEHUN!!!! Cậu làm gì vậy!!!! Sao cứ đi theo tôi thế !!!!! _Có một nam sinh nhỏ nhắn đang cố gắng tránh xa khỏi một nam sinh khác, chân dài da trắng, handsome đi theo sau.

– Đi chung như vậy vui mà!!! _Nam sinh tên SeHun vẫn tiếp tục theo sát bên cậu.

– Đã đến ngay cửa lớp.. bỗng..

– A..y..z..a! Chết.. lớp trưởng.. có sao ko ạ??

Một vài học sinh chạy rượt nhau đùa giỡn đã vô tình va phải cậu. Ko như thường lệ, mọi người xung quanh, trong hay ngoài lớp đều ko chú ý đến biểu hiện của lớp trưởng.. họ đang quan tâm đến một chuyện "động trời” khác.. là việc LuHan đang được ôm chặt ko buông, ngay lúc này.. trong vòng tay của Oh SeHun..

– Này, ngã vào người tôi là sở thích mới của cậu hả.. LuHan? _Hắn hỏi cậu trong khi khóe miệng thì nhếch lên cười.

LuHan nhìn hắn, lúng túng đứng thẳng người dậy, đi một mạch đến chỗ ngồi của mình..

Tiếng xì xầm bắt đầu dậy sóng

– Mọi người ơi!!! Lời đồn của hai cậu lớp C kia hình như là thật rồi.. nhìn hai người bọn họ kìa!!!!

– Ờ!!! Tên Dongwoo nó vừa nhắn tin truyền cho cả đám!!!

– Là thật sao??? Khó tin quá!!!

– Họ ghét nhau lắm mà??

– Ko lẽ cái đó gọi là "trước đánh sau yêu” sao??!!

– Đến lớp cùng nhau, lại còn ôm nhau giữa lớp, vậy là ko còn nghi ngờ gì nữa!!!

– Chán quá cơ. Mình thích LuHan lắm ý!!!!

– Mình cũng thế!!!! Lúc trước mình gửi thư tình cho LuHan thế là bị cậu ấy phạt quét sân cả tuần đấy. Yêu lắm cơ!!!!

– SeHun hồi đó đã từng đánh bạn trai của mình. Lúc đó trông cậu ấy phong độ cực kỳ~~~!!!!

– Hai người ấy thật sự là một cặp sao???

Những lời bàn tán sôi nổi của mọi người đã khiến cho cậu và hắn trở thành trung tâm của mọi sự chú ý.

Chỉ trong vài ngày, tin đồn đã lan ra khắp trường khiến LuHan không có nơi nào được yên thân. Còn cái tên đáng ghét Oh SeHun kia, thay vì phủ nhận hắn lại tỏ ra thích thú, suốt ngày đi theo cậu bày đủ trò làm xấu mặt lớp trưởng uy nghiêm nhất trường. Cậu phải tìm cách mãi, cố gắng lắm mới tách được hắn ra...

– Baekkieeee!!!!! Chanyongggg!!!!! Tôi sẽ băm vằm các cậu ra!!!!!! _LuHan tức tối nghiến răng thì thầm trong bụng.
.
.
Tuần đó trôi qua với cậu thật "kinh khủng”..
.
.

Rồi ngày Thứ 2 của một tuần mới lại bắt đầu..
.
.
.. Hôm nay.. không khí lớp học có vẻ khang khác mọi ngày..

– SeHun à, sao lớp trưởng bữa nay ko đi học vậy?? _Những đứa trong lớp thay phiên nhau hỏi hắn. Việc LuHan đột nhiên vắng mặt thật sự rất lạ vì từ trước tới giờ cậu chưa khi nào nghỉ học như vậy cả..

– Ko biết... _Hắn trả lời với giọng điệu lạnh tanh, vẻ mặt ko hề bình thường chút nào.. Câu hỏi đó cũng là điều mà hắn muốn biết được câu trả lời..

Giờ tan học cuối cùng cũng đến. Tiếng chuông vừa đổ, báo hiệu được một phẩy hai giây là hắn đã bay ngay ra cửa. Dáng vẻ khẩn trương như thể ko được chậm trễ thêm một giây một phút nào.. Hắn rời khỏi trường lao nhanh như gió.. chẳng mấy chốc đã đến trước nhà.. là nhà của LuHan. Hắn nhấn chuông, một tiếng, hai tiếng, rồi ba tiếng, chuông reo nhưng vẫn ko thấy động tĩnh gì.... Hắn gạt chân trống, ngồi dựa vào chiếc moto, mắt hướng nhìn vào ngôi nhà “Cậu ta đi đâu vậy nhỉ?” _SeHun nghĩ thầm trong bụng, cảm giác sốt ruột cứ thế ngày một tăng... Hắn lại tiếp tục bấm chuông thêm nhiều lần nữa.. nhưng vô ích.. Sau chừng 30 phút, hắn nổ máy rời đi.

Chạy trên đường cùng với tâm trạng bất an làm hắn ko muốn về nhà. Khi trời bắt đầu sụp tối, hắn ghé vào một cửa hàng tiện dụng mua một lon nước, hắn ra hàng ghế dành cho khách, chỗ ngay sát cửa kính, ngồi xuống, hướng mắt nhìn ra đường. Đột nhiên, ánh mắt hắn dừng lại, nhìn chằm chằm vào lon nước trên tay.. là lon coca.. Hắn phì cười.

– À vậy là cậu ấy bị ốm. _Tiếng nói của một người thanh niên khác vừa bước vào cửa hàng.

– Uhm. Trông cậu ấy có vẻ mệt mỏi, hình như là bị cảm. _Người thanh niên đi bên cạnh lên tiếng. Thì ra họ là bạn học cùng lớp với SeHun và LuHan.

– Ơ.. là SeHun kìa _Họ chợt nhìn thấy hắn ngồi ngay trước mặt.

– Oh SeHun.. Cậu ở đây làm gì vậy?.. Cậu tới thăm lớp trưởng chưa?

– Cậu nói gì? Tới thăm là sao?  _SeHun ngơ ngác hỏi.

– Cậu ấy bị ốm đấy!

– LuHan cậu ấy bị ốm sao? *giọng điệu khẩn trương*.

– Ừ, mình vừa từ nhà cậu ấy đến đây. LuHan gọi nhờ mình mang vở qua cho...............................

Ko đợi cậu ta nói hết câu, SeHun đã lao nhanh ra khỏi cửa hàng, bỏ mặc hai cậu bạn đang trong tình trạng "treo máy"..

Ít phút sau, hắn đã tới trước nhà LuHan.. một lần nữa. Hắn nhấn chuông liên tục, tưởng chừng như muốn ăn tươi nuốt sống cái cổng đáng ghét trước mặt. Lúc này, LuHan trong nhà nhìn ra, thấy hắn ta lại đến, đứng trước nhà cậu bấm chuông inh ỏi.. “Thật hết chịu nổi, cái tên Oh SeHun đáng ghét này”. LuHan nhấn mã bảo vệ rồi ấn nút trên hệ thống cửa ra vào, cậu cúi người xuống chỗ cái loa nhỏ xíu, lên tiếng:

– YAA, cậu làm cái gì vậy hả Oh SeHun?? Định phá chuông nhà tôi sao??? _LuHan lớn giọng bực tức.

Trái ngược với tâm trạng của người đang đứng trong nhà, hắn ta, cuối cùng cũng nghe được tiếng của cậu, cười thầm rồi trả lời:

– Này, tại sao cậu lại ko mở cửa cho tôi hả?

– Tại sao tôi phải mở cửa cho cậu.. tôi ko thích..

– Này, tôi chỉ muốn biết cậu có sao ko, nghe nói cậu bị ốm, cho tôi vào nhà đi mà. *năn nỉ*

“Cái tên này, hắn lại định chọc tức mình sao”..

– KHÔNG! Cậu đi về đi, tôi ko sao hết.

– LuHan, cậu nhất định ko mở cửa đúng ko hả?? *giọng đanh lại*

– KK....H...ÔÔ...N..GG!

Lập tức một hành động bất thường bất ngờ xảy ra, chiếc cặp sách của hắn bay một cái vèo theo đường cánh cung hoàn hảo, đáp ngay xuống sân trên khu vườn nhà cậu. LuHan trợn tròn hai mắt hốt hoảng khi nhận ra..

“Y..Y..A..A.. CẬU.. TA.. ĐANG TRÈO QUA CỔNG SẮT Ư?????????????????”
.
.
.
.
.
– Y..Y..A..A Y..Y..A..A Y..Y..A..A.. Oh SeHun! Cậu đang làm cái gì vậy? Muốn chết hả? Mau trèo xuống cho tôi! Này.. có nghe tôi nói gì ko đấy.. O..H S..E..H..U..N!

Mặc cho những lời *gào thét* của cậu, hắn vẫn để ngoài tai, LuHan ko còn cách nào khác đành phải mở cổng..

– Cậu mau xuống đi, tôi sẽ mở. _LuHan hét lớn.

"Thật là.. đã bệnh còn gặp cái tên lì lợm này.."

Khi cổng sắt đã được mở, SeHun lập tức đi vào, hắn tới chỗ chiếc cặp nằm lăn lóc, nhặt lên phủi phủi rồi đi thẳng một mạch vào bên trong.

Tiếng cửa vừa mở. LuHan bước ra.

– Y..Y..A..A Sao cậu................

LuHan chưa kịp nói hết câu hắn đã tiên sát lại gần, đặt tay lên trán cậu..

– May quá, cậu ko sốt. Đã uống thuốc chưa? *giọng nhẹ nhàng*

– Tôi.. ko sao.. _Cậu lúng túng trả lời trước hành động bất ngờ của hắn.

– Này, của cậu đấy. _SeHun lấy từ trong cặp ra hai hộp trà lớn, nhét vào tay LuHan.

– Là trà gừng và trà lúa mạch đấy, tôi đã mua nó trên đường tới đây, nó sẽ giúp cậu mau hết bệnh...

“Chuyện gì đây? Cậu ta đang... quan tâm đến mình ư???” Trong khi LuHan còn mãi đăm chiêu..

– Này cậu cho tôi số điện thoại của cậu đi.. *vẫn nhẹ nhàng*

– Tại sao?? *giọng ngạc nhiên*

– Cậu hay thích hỏi tại sao quá nhỉ?? Mau đọc cho tôi đi, nhanh lên..

“Trời ạ cái tên Oh SeHun này thật ra muốn gì đây?? Mình sẽ ko cho đâu.. nhưng khoan.. khi nãy ko mở cửa thì cậu ta leo vào đây.. nếu giờ mình ko cho thì cái tên này sẽ làm gì nhỉ?” *đứng suy nghĩ*

– Này nếu cậu ko cho tôi số điện thoại thì tối nay tôi sẽ ngủ luôn ở đây đấy. _Hắn trả lời câu hỏi “ko nói ra” của cậu.

“Chết tiệt thật! Cậu ta đọc được suy nghĩ của mình ư??”

Nghe hắn dọa hùng hồn như thế thêm việc cậu đang bị bệnh, ko còn đủ sức tay đôi với hắn nên đành phải....

– Vậy được rồi, cậu mau vào nhà nghỉ đi. *tiếp tục nhẹ nhàng*

Hắn bước xuống bậc thềm, quay lại nhìn cậu..

– Cậu vào nghỉ đi, tôi về đây.

Sehun đi ra cổng rồi bước nhanh lên xe..

– CẬU TA VỀ RỒI! _LuHan lẩm bẩm.

Cậu đóng cửa lại đi lên phòng, nằm trên giường, đầu óc quay cuồng nghĩ về SeHun.. cậu quay đầu lại.. nhìn vào hai hộp trà đang nằm trên bàn, bất giác ngồi dậy........
.
.
Vài phút sau..
.
.. LuHan cầm tên tay một ly trà nóng hổi, đưa lên miệng nhấp một ngụm..

– Trà thơm quá! _Cậu nói khẽ..
.
.
.
.
.
.

Sáng hôm sau,

– Ơ lớp trưởng đi học lại rồi.

– Lớp trưởng đã hết bệnh chưa ạ?

Lại là những lời hỏi thăm dồn dập của các học sinh trong lớp.

Lớp trưởng uy nghiêm hôm nào giờ đang phải trốn chui trong phòng để dụng cụ của trường vì có quá nhiều người làm phiền cậu, hỏi han đủ điều.. Và tất nhiên, cả cái tên “đáng ghét” Oh SeHun kia nữa.

Oáp~~~ _Dư âm của căn bệnh cảm cúm vẫn còn. “Cơ mà buồn ngủ quá đi, chợp mắt một lát chắc không sao nhỉ. Zzzzz…………”

.......................................................................................

Tại công viên giải trí…

Có hai người đang tay trong tay, cười nói vui vẻ, cùng nhau chơi hết trò này đến trò khác. Trông họ thật đẹp đôi~

– LuHan… Anh vui lắm!!!!

– Em cũng vậy!!!!!

Họ bên nhau trong không gian tràn ngập tiếng cười và sự lãng mạn. “Ai đó” kéo LuHan tới khu mê cung, anh mỉm cười rồi cúi xuống hôn cậu, một nụ hôn ngọt ngào hơn bất kỳ loại kẹo nào trên thế gian này.

– LuHan à.. anh... _Chưa kịp nói hết câu, bỗng trời đất tối sầm lại, không gian trở nên thật âm u, lạnh lẽo. LuHan nắm chặt lấy tay anh, có anh bên cạnh, cậu ko còn cảm thấy sợ bất kỳ điều gì.

Nhưng đột nhiên, từ đâu xuất hiện một cô gái xinh đẹp, quyến rũ. Cô ta nhếch mép cười, nhìn cậu. Cậu càng nắm chặt tay anh, anh lại càng buông tay, ánh mắt anh nhìn cậu sao bây giờ thật lạnh lùng và vô cảm. Anh quay đi tiến tới chỗ cô gái ấy, cậu cố gắng níu lấy nhưng càng lúc nó càng xa dần.

Cậu đứng chết trân khi nhìn anh ôm eo cô ta quay lưng bước đi. LuHan cố gắng gào to tên anh, cầu xin anh đừng đi nhưng vô ích. Bóng “ai đó” càng lúc càng mờ dần rồi biến mất, LuHan khuỵu xuống, cảm giác thật đau đớn, mọi thứ bỗng chốc trở nên mờ mịt, không gian tối tăm, đáng sợ.

Nhưng rồi cậu nghe thấy tiếng anh, rất nhỏ thôi nhưng đúng là tiếng của anh rồi. Anh đang gọi tên cậu. LuHan lờ mờ mở mắt, thấy anh đang ở ngay trước mặt mình, anh ấy đang mặc.........................… đồng phục sao??? Không quan tâm, lần này cậu phải giữ thật chặt, nhất định phải giữ thật chặt. Nắm lấy cổ áo anh, cậu đột ngột kéo anh vào.. đặt lên môi anh một nụ hôn...
.
.
.
Phút chốc
.
.
.. LuHan chợt nhận ra......…CẬU THỰC SỰ.................... ĐANG HÔN OH SEHUN…......…ĐÂY LÀ THẬT........…KHÔNG PHẢI MƠ……..

Ngay lập tức đẩy hắn ra, cậu dụi mắt, lắc đầu thật mạnh cầu mong đây chỉ là mơ. Nhưng thật trớ trêu, hắn đang ngồi ngay trước mắt cậu, khuôn mặt lộ rõ sự ngạc nhiên, bàng hoàng. “AAAAAAA !!!!!! MÌNH VỪA LÀM CÁI GÌ THẾ NÀY!!!!!! THẬT KO THỂ TIN ĐƯỢC!!!!!”

LuHan bật dậy chạy như bay ra khỏi đó với gương mặt đỏ bừng, có vẻ như sắp tan học rồi. Rốt cục cậu đã “chợp mắt” bao lâu vậy???

– GIẤC MƠ ĐANG GHÉT!!! Giấc mơ đó, tại sao??? _Kí ức về nụ hôn ấy vẫn còn nguyên trong trí nhớ cậu, nó tua lại mọi chuyện như một cuốn video quay chậm khiến LuHan càng bối rối, cậu lắc đầu cố xua tan nó nhưng không thể.

Về phần SeHun, hắn vẫn còn choáng váng trước sự chủ động khi nãy của LuHan. Hắn tìm thấy cậu đang say giấc trong phòng dụng cụ, lát sau lại gọi tên hắn rất nhiều. Rồi đột nhiên chủ động kéo hắn xuống... làm SeHun chỉ biết cứng đơ nhắm mắt mặc LuHan muốn làm gì thì làm...

– Lu…LuHan…..cậu….vừa mới…h…hôn….

Hắn ngay lập tức chạy đuổi theo cậu. Giờ tan học cũng đã điểm..

– LuHan!!! _Hắn gọi to.

Nhưng LuHan vẫn ko có dấu hiệu dừng bước, cậu nhanh chóng lách qua đám học sinh, chạy như bay về phía cổng trường nơi ôtô đưa đón cậu mỗi ngày đang đợi sẵn. Để lại SeHun chạy theo sau với nụ cười mãn nguyện trên môi. Nhìn thấy LuHan ngượng ngùng tránh mặt mình, hắn cười tít mắt, tâm trạng cảm thấy lâng lâng lạ thường.

– LuHan.. em nhất định phải thuộc về tôi!!!...






Tối hôm đó, có một người đang trùm kín chăn, ôm gối lăn lộn trên chiếc giường của chính mình. Mái tóc rối bù xù, bộ đồ ngủ màu xanh in hình nai con xộc xệch, khuôn mặt vừa nhăn nhó vừa ngơ ngác trông nửa đáng yêu nửa buồn cười. Cậu hết ngồi bật dậy, ngây ra một lúc rồi lại vùi đầu vào gối, hét thật to.

– AAAAAAAAAAA!!!!!!!! MÌNH ĐÃ HÔN OH-SE-HUN!!!!! LÀM SAO ĐÂY!!!!! CHẮC ĐI CHẾT MẤT!!!!!!! *Đập đầu vào gối*

2 phút sau…

– Mình sẽ nói đó chỉ là do mình muốn trả đũa cậu ta!!! Đúng rồi. Chỉ là trả thù thôi!!! Không có gì phải lo lắng cả!!! Hahahahahaha!!!!!! Nhưng trả thù bằng....... một nụ hôn ư??

-……….

– AAAAAAA!!!! CHẾT MẤT!!!!! MÌNH PHẢI LÀM SAO ĐÂY!!!! ĐỒ NGỐC!!! ĐỒ NGỐC!!!! LÀM THẾ NÀO BÂY GIỜ???? *Lăn lộn*

Tít tít tít


New message..
[LuHan à~ Cậu có vẻ thích chủ động hơn nhỉ??? Nụ hôn rất tuyệt đấy!!! Chúc ngủ ngon ❤]


1 giây

2 giây

3 giây

– OH-SE-HUNNNNN!!!!!!!!!! TÊN ĐÁNG GHÉT!!!!!! AAAAAAA……!!!!!! *Trùm chăn* *đập đầu vô gối* *giãy dụa*

****************************************

Sáng hôm sau,

Cạch… LuHan bước ra khỏi nhà… nhưng……

– C..cậu làm gì ở đây??? _LuHan bất ngờ khi nhìn thấy hắn. SeHun đã đợi sẵn ngay trước cửa, đem theo cả bữa sáng và cà phê cho cậu. Trong giây lát gương mặt cậu không ngừng đỏ lên...ánh mắt bối rối nhìn xuống đất.

– Lên xe đi!!! *giọng khẩn trương*

– T…tôi có xe mà….*lí nhí* _SeHun bật cười trước phản ứng đáng yêu của cậu, hắn lập tức lôi cậu lên xe mà không để LuHan kịp phản ứng gì.

– Ya!!! Làm gì vậy??? *giãy nãy*

– Ngồi yên nào. Tôi đưa cậu đến trường.

– T…tôi…. ko cần cậu phải... tôi có thể tự đi đến trường. _Không hiểu sao cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé. Cũng may là SeHun không đá động gì đến chuyện chiều qua, nếu không chắc cậu sẽ xấu hổ không dám nhìn mặt hắn mất.

– Cà phê!?!? _SeHun chìa cốc cà phê tới trước mặt cậu, ánh mắt dịu dàng.

– Cảm…cảm ơn. _Cậu lúng túng “Mình bị sao thế này!!! LuHan mày.điên.rồi. Tỉnh táo lại đi, nóng quá a~”

– Từ hôm nay ngày nào tôi cũng đưa cậu đi học như thế này nhé!!! _Hắn cười thật tươi, quay lại nhìn LuHan khiến hai má cậu chợt đỏ bừng.

Những khoảnh khắc như thế này thật sự đã từng chút thay đổi... Thay đổi cảm giác của cậu.. đó là cảm giác mỗi khi cậu ở bên hắn.
.
.
.
.
.
.
.

Đã được một tuần kể từ khi SeHun bắt đầu đưa đón cậu mỗi ngày. LuHan dù muốn hay ko cũng ko thể nào bắt hắn thôi ko làm như vậy.. Cậu cũng quen dần với việc được hắn đưa tới trường với bữa sáng ngon lành cùng cốc cà phê thơm ngào ngạt trên tay. Có hôm lại bất ngờ có cả quà tặng khiến cậu không thể không có chút rung động. Dần dần, việc gặp mặt SeHun dường như trở thành một phần trong cuộc sống của LuHan, cho dù cậu vẫn luôn muốn phủ nhận điều đó, những lúc hai người đi cùng nhau hay những giây phút hắn mang lại cho cậu thật sự... rất rất ngọt ngào.

Cho đến một ngày…

Như thường lệ, hắn đã đậu sẵng chiếc moto của mình ngay trước cổng trường. Nhìn thấy LuHan vừa bước ra:

– Hannie à~ *cười tươi*

Một cách bất ngờ, LuHan chạy về phía đó vui mừng cười tươi hết cỡ.

……..

– YA!!!! *ôm*

– YA!!!! Chuyện gì vậy??? *SeHun mặt nóng bừng*

– FanFan à, tại sao cậu lại ở đây? Cậu sang Hàn Quốc khi nào vậy??? _LuHan cười rạng rỡ, vỗ vai người đang đứng trước mặt.

– Ngày mai là cuối tuần mà. Mình muốn qua đây thăm cậu. Cậu dạo này thế nào rồi, vẫn tốt chứ??? _Người thanh niên kia vuốt vuốt mấy lọn tóc rối của LuHan, mỉm cười.

– Ưhm!!!

“Cái tên kia, sao hắn dám!!!!!” Chợt..

– LUHAN À!!!!!! *Hét lớn*

LuHan quay lại, thấy Sehun mặt đằng đằng sát khí đang tiến lại gần. Vừa nhìn thấy hắn, người thanh niên kia liền nở nụ cười quyến rũ chết người, lên tiếng chào hỏi:

– Chào cậu!!! Tôi là Wu YiFan.

– S.E.H.U.N *giọng ko chút thân thiện* _Hắn lên tiếng.

– À đây là bạn học cùng lớp với mình. _LuHan liền giới thiệu hắn cho bạn của cậu.

– Còn tôi là bạn thân từ nhỏ của LuHan, từ hồi cậu ấy còn ở Trung Quốc. _Người thanh niên đã ko hề biết......mình vừa mới châm dầu vô lửa...

– BẠN THÂN… TỪ NHỎ…..??? *gằn giọng*

LuHan từ gương mặt rạng rỡ bỗng chuyển sang sắc thái e dè..

– LuHan, mình đi ăn tối nhé. Nhân dịp gặp lại nhau. Ok??? _YiFan hồn nhiên hẹn LuHan đi chơi mà ko hề biết có một người đang *gào thét* trong lòng vì giận dữ.

– SeHun à, cậu về trước đi, tôi sẽ đi cùng YiFan. _LuHan nói một cách chắc nịch.

– Tôi biết rồi. _Hắn quay mặt bỏ đi, lại chỗ chiếc moto của mình, leo lên xe.

“Tên đó… Hắn dám động vào LuHan của ta……!!!!” _SeHun nắm chặt tay lái, trừng mắt dõi theo từng cử chỉ thân mật của hai con người kia. Hắn quyết định sẽ đi theo họ, cốt để bảo vệ LuHan khỏi tên đáng ngờ họ Wu đó.
.
.
.
.
.

Đi theo sau một hồi lâu, hắn nhìn thấy LuHan và YiFan dừng chân tại một khu trượt băng.

Đây là nơi mà hai người họ từ bé vốn đã rất thích. Hai người vui vẻ cười đùa trên sân nhìn vào trông chẳng khác gì một cặp tình nhân đang yêu nhau khiến cho SeHun sôi máu. Đã thế có vài lần LuHan trượt chân ngã vào người YiFan tạo cơ hội cho tên họ Wu kia quàng tay ôm luôn lấy LuHan của hắn khiến cho SeHun chỉ muốn xông ra tặng vài cú đấm vào gương mặt hoàn mỹ ấy.

Chơi đùa chán chê, LuHan kéo YiFan vào nhà hàng gần đó để thưởng thức bữa tối. SeHun chọn một chỗ ngồi khuất, thuận lợi để nhìn tới bàn ăn nơi LuHan và YiFan đang ngồi. Hai người vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả.. Chỉ có hắn là ko thể nuốt trôi, gắp đồ ăn lên nhưng lại ko bỏ vào miệng, mắt cứ dán vào hai con người đang cười cười nói nói kia.

“L-U-H-A-N…….!!!! Sao cậu dám uống rượu! Say rồi nhỡ tên YiFan kia giở trò thì sao hả???” _SeHun lại tiếp tục *gào thét* trong lòng.

Được tầm 40 phút sau.. LuHan say thật, YiFan phải cõng cậu ra cửa. Lúc đó, SeHun chỉ muốn nhảy ra giành lại LuHan.. “Nhưng như vậy thì khác nào tự thừa nhận mình đã theo dõi bọn họ cả buổi tối. Với lại LuHan đang say, ngồi ôtô sẽ an toàn hơn”, nghĩ vậy nên hắn chỉ im lặng đi đằng sau, đảm bảo LuHan về đến nhà an toàn.

Nhưng có một điều ko ngờ là LuHan khi say lại hành động mất kiểm soát, nói năng lung tung khiến YiFan phải gồng mình mới vác nổi cậu đi.

Khi xe vừa đến trước cửa nhà, YiFan lại lôi LuHan xuống xe. Lúc này SeHun mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Nhưng.. “Cái quái gì thế kia?????”

LuHan nhanh tay túm lấy áo YiFan, rồi lảo đảo dựa vào ngực anh.

– LuHan!!! Cậu ko uống được rượu sao tự nhiên hôm nay lại uống vậy! Mới có hai ly mà đã... Để tôi đưa cậu vào nhà!!! Ngoài này lạnh lắm đấy!!! _YiFan vội đỡ LuHan dậy.

– SeHun à….. Tôi biết rồi nhé… Cậu đi theo tôi…đúng không… tôi biết mà…. Hahaha….. _LuHan giọng lè nhè nhắc đến tên SeHun khiến YiFan ngạc nhiên.. "Rượu khiến mắt cậu ấy nhìn lầm sao???" Nhưng còn chưa kịp hoàn hồn, LuHan đã túm lấy cổ YiFan.. kéo mạnh xuống....

SeHun trợn trắng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt................... Hắn có thể cảm nhận ngọn lửa bốc lên ngùn ngụt từ sâu trong cơ thể mình như muốn đốt cháy tất cả. SeHun phóng moto của mình tới chỗ YiFan và LuHan. Một cách không kiểm soát, hắn kéo cậu đứng dậy trong khi YiFan còn chưa kịp hoàng hồn vì hành động bất ngờ của cậu bạn thân thì SeHun lại từ đâu đột nhiên xuất hiện.

Bằng một vài động tác nhanh như cắt, LuHan bị quăng lên moto trong tình trạng say mèm không biết trời trăng..

– Ơ cậu đinh đưa cậu ấy đi đâu??

SeHun lập tức leo lên xe khởi động máy. Trước khi đi, hắn không quên quay lại nói với YiFan..

– Tôi sẽ chăm sóc cho cậu ấy nốt phần còn lại. Cậu ko cần phải bận tâm nữa!!!

– Nhưng mà...........

– Cậu đừng lo.. Cứ về đi!!!!

Nói rồi SeHun phóng xe đi thẳng. YiFan một mình đứng nhìn theo.. ngơ ngác..  –…..LuHan….??????

SeHun cứ thế phóng xe như bay trong khi LuHan vẫn ngủ mê mệt mà không hề biết mình đang được đưa đi đâu.

Chiếc moto đỗ kịch lại ngay trước một khách sạn ở gần đó. Khá khó khăn cho hắn trong việc bế được cậu đi vào bên trong. Cậu cứ vùng vẫy đòi tự đi bộ, thả xuống thì lảo đảo ngã rồi ngồi ỳ luôn ra đấy, nói là muốn đi ra biển hóng mát, muốn ăn kem……. Đã thế còn túm lấy gấu quần hắn mà kéo, SeHun phải cấp tốc nhanh chóng đăng ký nhận phòng để cậu ko tiếp tục gây náo loạn trước toàn dân thiên hạ.

Cầm lấy chìa khóa, SeHun mặt khổ sở tìm cách lôi con người say xỉn này về phòng.

– LuHan à.. Ngoan nào!!!! _SeHun tìm cách dỗ ngọt cậu.

– A…anh là ai??? Định…bắt cóc tôi đúng….không??? _LuHan chỉ mặt hắn, giọng lè nhè.

Hết cách, hắn dùng sức một phát nhấc bổng cậu lên. Mặc cho LuHan vùng vẫy, đánh liên tiếp vào lưng, hắn vẫn khóa chặt cậu với đôi tay rắn chắc của mình mà lướt qua sảnh trước bao nhiêu cặp mắt khó hiểu của mọi người.

.
.
.
.
.
.
.


Thả cậu lên chiếc giường đôi êm ái, hắn cảm thấy như mình vừa làm được một việc phi thường.

Nhìn cậu hắn không nhịn được cười.. “Không ngờ mình cũng có ngày được nhìn thấy cảnh này, mặt khác của vị lớp trưởng uy nghiêm LuHan”.

Thấy cậu có vẻ khó chịu nằm ko yên, hắn nhẹ nhàng đỡ cậu dậy, định thay áo thì bất ngờ LuHan kêu nóng rồi tiện tay cởi luôn áo vest đồng phục cùng cà vạt quẳng luôn xuống sàn...trước con mắt của SeHun. Hắn ngay lập tức cảm thấy máu trong người mình đang nóng dần lên... “LuHan.. cậu đúng là thích làm cho tôi phát điên lên mà..”

SeHun nhìn chằm chằm con người đang nằm ngay trước mặt, hắn từ từ hạ thấp người xuống, sát lại gần hơn, nhìn gương mặt cậu, ngắm nhìn gương mặt tuyệt mỹ ấy khiến trong lòng dâng lên một cảm xúc khó cưỡng... Hắn dùng ngón tay thon dài của mình lướt một đường dọc từ đôi má đỏ hồng của LuHan xuống lớp áo sơmi trắng mỏng manh bên dưới... từ từ chậm rãi tháo từng chiếc cúc. Hắn ngắm nhìn làn da trắng mịn mà lâu nay hắn vẫn luôn muốn được chạm vào..

...SeHun cúi xuống hôn lên đôi môi căng mọng, hơi có chút men rượu nhưng càng làm hắn cảm thấy đê mê, hấp dẫn lạ thường. Hắn mút lấy môi cậu như đứa trẻ thưởng thức viên kẹo ngọt ngào, rồi nhẹ nhàng luồng vào trong khoang miệng ấm nóng mà khuấy đảo nhiệt tình. Đôi lúc lại cắn nhẹ lên môi dưới của LuHan khiến cậu nhăn mặt.. Hắn tiếp tục chuyển hướng xuống chiếc cổ thanh mảnh.. rải những nụ hôn lên làn da trắng trẻo nơi cổ cậu, thưởng thức từng chút một hương vị quen thuộc này...

– A~ Nóng quá..….khó chịu lắm….ưm…. _LuHan mắt vẫn nhắm nghiền, cậu lắc lắc đầu ý muốn hắn dừng lại.

Một tay SeHun luồn xuống phía dưới vuốt ve vùng bụng phẳng lì khiến LuHan hơi rùng mình, cậu khẽ rên trong cổ họng với mỗi sự đụng chạm nóng bỏng của hắn.
LuHan mặt đỏ bừng, đôi môi sưng đỏ sau màn hôn nhiệt tình vừa rồi, cậu vẫn còn choáng váng bởi rượu nên chỉ biết nằm yên rên rỉ mặc cho hắn quậy phá.

– A…Dừng…dừng lại đi…muốn ngủ…..a….. _LuHan vẫn với giọng lè nhè....

SeHun chẳng ngần ngại tháo thắt lưng của cậu.. tay hắn đương lần mò tới khóa quần thì…..

– ĐÃ NÓI LÀ MUỐN NGỦ CƠ MÀ!!!!! TRÁNH RA……!!!!!!!!! _LuHan hét lên, không một lời báo trước thẳng chân đá hắn một phát xuống giường rồi nhanh chóng cuộn tròn trong chăn ngủ ngon lành...

Về phía SeHun, do không kịp phòng bị nên đã lăn thẳng xuống dưới sàn không thương tiếc. Thật là tội nghiệp, đang giữa chừng thì… – Aishhhhh…….

– L-U-H-A-N!!!!!!!!!! *lay lay* _Đáp lại hắn chỉ có tiếng thở đều đều....~zzz

Lồm cồm bò lên giường, nhìn con người đang say ngủ kia.. “Thật là mất cả hứng”. Hắn đành chui vào bên trong chăn, nằm cạnh cậu.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.


|9:00 AM|
Khách sạn XXXX _ Phòng 2112..


Ánh nắng dịu nhẹ từ cửa sổ chiếu xuống chiếc giường trắng tinh, nơi có hai chàng trai đẹp tựa thiên sứ đang say giấc nồng. Âm thanh duy nhất có thể nghe được chỉ là tiếng thở nhẹ....bỗng có một người trở mình, vùi đầu vào ngực người nằm bên cạnh, ôm lấy “cái gối” vừa mềm vừa ấm kia.

LuHan chợt tỉnh giấc, cậu nheo mắt nhìn xung quanh... Trong mơ hồ cảm thấy đầu có chút choáng váng.. Rồi chỉ trong tích tắc, cậu tá hỏa khi nhận ra đây ko phải là phòng của mình.. Nằm ngay bên cạnh cậu lúc này là tên Oh SeHun.. Áo khoác của cậu....cả thắt lưng nữa....tất cả đều nằm dưới sàn... Máu trong người cậu bắt đầu sôi lên.. chuẩn bị bùng nổ...

- YAAA……..DẬY MAU……..OH…SE…HUN…….!!!!!!! _Tiếng hét chói tai của cậu kèm theo tiếng gối bay vô mặt người mang tên Oh SeHun kia.

– OH SEHUN !!! OH SEHUNN!!!!! OH SEHUNNN!!!!!! _Luhan tiếp tục đá rồi đạp vào người SeHun ko thương tiếc.

– A…Oái….!!!! _Giấc ngủ của SeHun bị gián đoạn, hắn ngồi dậy với gương mặt còn ngái ngủ. Vò rối mái tóc đã rối sẵn của mình, SeHun mắt nhắm mắt mở nhìn con người xinh đẹp đang ngồi trên giường trừng mắt nhìn hắn.

– Luhan... xem ra sau chuyện tối qua mà cậu vẫn còn sức  đấy…! *giọng trêu chọc*

– YA…. SAO CẬU DÁM….!!!!!! _LuHan hét lớn..

– SAO CẬU DÁM LÀM VẬY VỚI TÔI HẢ????????? *điên tiết*

– Tôi có làm gì cậu đâu chứ.. _Hắn nói đồng thời nghĩ thầm trong đầu.. “Hay nói đúng hơn là chưa kịp làm gì mới đúng..”..

LuHan mặt ngượng ngùng vẫn nhìn hắn đầy nghi hoặc..

– Này tôi phải vất vả lắm mới đưa được cậu lên đây đấy.. Người gì mà mới uống có chút rượu đã say mèm. Cậu tối qua đứng còn ko vững thì làm sao có thể vào nhà.. nên tôi.... _Hắn giải thích, mắt vẫn dán chặt vào khuôn mặt xinh đẹp kia.

– Thật.. thật vậy sao.....??... Nhưng khoan đã... Tối qua tôi đi cùng YiFan mà. _Luhan đỏ mặt kéo chăn cố che giấu sự lúng đang thể hiện trên gương mặt.

– LuHan cậu đừng có nhắc đến cái tên đó nữa được ko?? *giọng khó chịu*

Reng reng reng...

Chợt có tiếng chuông điện thoại vang lên... Là của LuHan.. Cậu loay hoay tìm trong chiếc áo vest đang nằm dưới sàn..

– Alô.. à YiFan..
.
.
– Ừ mình ko sao..
.
.
.
– Sao? Bây giờ cậu đang chuẩn bị về ư? Sao gấp vậy.. Chờ mình...........

Tút tút tút... SeHun bỗng giựt phắt điện thoại trên tay cậu làm gián đoạn cuộc nói chuyện giữa hai người..

– Này cậu làm cái gì vậy? Mau đưa đây cho tôi. *gắt gỏng*

– Ko đưa.

– YA!! Cái đồ đáng ghét ngạo mạn khó ưa.. mau trả đây.. *hét lớn*

– LuHan cậu ghét tôi đến vậy sao??

– Ừ đúng vậy tôi rất ghét...............

Chưa kịp nói hết câu thì LuHan ngay lập tức bị chặn họng bởi nụ hôn của hắn. Hắn đẩy cậu nằm xuống, dùng cơ thể mình ép sát lấy cậu. SeHun giữ chặt hai cánh tay đang khua loạn xạ kia, nhấn xuống giường. Hắn mạnh bạo chiếm lấy đôi môi cậu..

LuHan bị hôn bất ngờ, chỉ biết giãy dụa đẩy thân hình to lớn đang ép sát mình ra... nhưng ko thể. Thừa cơ hội LuHan khó khăn mở miệng rủa xả.. hắn không chút khoan nhượng đem đầu lưỡi ẩm ướt của mình luồng vào trong khoang miệng ấm nóng của cậu. Hai bờ môi ma sát mạnh tạo ra những tiếng mút mát đầy ma mị vang vọng khắp cả căn phòng.....

Khác với đêm qua....trong trạng thái khá tỉnh táo như lúc này....cậu có thể cảm nhận được hơi thở của hắn đang phả ra mạnh mẽ trong miệng mình...trái tim cậu đập rất mạnh......tới nỗi làm cậu quay cuồng đầu óc thêm choáng váng...cậu muốn vùng thoát ra nhưng cái cơ thể phản chủ này lại ko nghe lời... Môi chạm môi, rồi dần trở nên nhanh hơn, táo bạo và nóng bỏng hơn.. LuHan như tan chảy trước sức nóng của hắn.. Cậu ko thể kháng cự hay bản thân ko muốn hắn dừng lại...cậu cũng ko biết.....cứ tiếp tục như vậy....để mặc cho hắn chơi đùa trong khoang miệng mình...

SeHun vẫn ra sức giày vò đôi môi của cậu cho đến khi buồng phổi cạn kiệt không khí, bắt đầu gào thét đòi oxy...lúc đó hắn mới luyến tiếc rời khỏi nụ hôn............. Cả hai bắt đầu thở dốc.. hắn đang cố điều hòa lại hơi thở của mình..


Liếc nhìn gương mặt xinh đẹp của LuHan, cậu đang khóc. Phải, LuHan của hắn đang khóc. Những giọt nước mắt lăn dài trên má, thấm xuống tấm nệm trắng tinh khiến hắn sững lại...

– L…LuHan…Đừng khóc…đừng…. _Hắn vội vàng dùng tay lau đi nước mắt của cậu.

Nhìn động tác vụng về của hắn và cả biểu cảm bối rối ngốc nghếch kia, LuHan xém chút đã phá lên cười.

– Oh SeHun, cậu có thực sự thích tôi??? Hay chỉ là trêu đùa??? _Bỗng LuHan nghiêm túc hỏi hắn, ánh mắt xoáy sâu chờ đợi câu trả lời.

SeHun nhìn sâu vào đôi mắt của cậu, đột ngột ôm trọn con người bé nhỏ ấy vào lòng.

– Cậu vẫn không nhận ra tình cảm của tôi sao? Tôi thích cậu, LuHan.

– Thật??? *nghi ngờ*

– Thật! Thật sự rất thích. *dõng dạc *

– Ừm. Biết rồi….

-……….!?!?!?

-………………

– Ya…Chỉ có thế thôi sao???

– Chứ còn đòi hỏi gì nữa???

– Cậu ko muốn nói gì sao???

– Nói gì???? *ngơ*

– Tình cảm của cậu.....với tôi???

– À. Cái đó….Ờm……!!! “Làm gì có chuyện tôi thừa nhận chuyện đó chứ, mất mặt chết”..

– YA!!! Sao lại ko nói??? *nũng nịu*

– LuHan.. trả lời đi!!!

– Không thích trả lời!!! *đẩy* *quay đi*

…*kéo lại*… Nếu cậu ko nói thì đừng trách……!!!!! _SeHun cười gian tà, tay luồng vào trong chăn sục sạo.

– Đồ tồi… cậu làm gì vậy…bỏ tôi ra….a~….Tôi nói….nói mà…….

–  Tôi đang nghe đây???

– C…Có…*lí nhí*

– Hửm??? Gì cơ!!!! *cười gian*

“Tên đáng ghét đó, rõ ràng là nghe thấy rồi mà còn cố tình trêu mình”.. *đỏ mặt *

– Tôi chưa nghe rõ, LuHan à…. *vỗ vỗ*

– CÓ!!! TÔI THÍCH CÁI TÊN XẤU XA NHƯ CẬU!!! ĐÁNG GHÉT!!!! _Nói xong ngượng chín mặt, cậu đẩy hắn ra, úp mặt vào gối trùm chăn kín mít.

...Vẻ mặt hạnh phúc, ánh mắt ngời sáng như đang cười... SeHun chồm lên ôm lấy cậu, hắn kéo cậu ra khỏi đống chăn, hôn lên khắp gương mặt đỏ ửng của LuHan.

– YA. YA. YA….Làm trò gì thế??? Buông tôi ra !!! *đạp*

– Từ giờ cậu đừng hòng thoát khỏi tôi. Lại đây nào, mèo con. *Đè ra*

– YA… Oh SeHun…tránh ra.....a~
.
.
.
.
.
.
.


HẸN HÒ... Có thể gọi là như vậy.. Đi chơi.. ăn tối.. gặp nhau mỗi ngày.. Ko có gì là ko thể... giữa họ...
.
.
.

Đã sang cuối đông..

“Hôm nay là Thứ 7, sao cậu ta vẫn chưa gọi cho mình nhỉ? Hay...” _LuHan đang trầm ngâm suy nghĩ, ngồi thẩn thờ nhìn ra cửa sổ, trong căn phòng của mình.

“Chết tiệt.. sao hôm nay thời gian trôi qua chậm vậy?” _Đến trưa.

“Rõ chán”...

“Cái điện thoại vô dụng.. sao mi cứ nằm yên thế, mau sáng lên đi chứ!” _Thêm 2 tiếng trôi qua...
.
.
.
*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*
.
.
.
Cậu nằm ngủ thiếp đi............


Khi trời bắt đầu nhá nhem tối..

Tít tít tít


New message..
[Hannie à~ Cậu mau thay quần áo rồi xuống đây... Mình đi chơi nha..]

– Oh SeHun đáng ghét... giờ này mới chịu nhắn tin.. *ko thèm xuống*
.
.

2 phút sau.. quần áo đã thay xong, đầu tóc gọn gàng, mọi thứ sẵn sàng.... Cậu bước xuống... Vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy dáng ai quen thuộc đang đứng trước cổng..

CẠCH..

– Sao cậu xuống nhanh vậy? *cười tươi*

– Cười cái gì cơ chứ.. *giận lẫy*

– Này cậu sao vậy??? *nhẹ nhàng*

– Ko có gì. *vẫn còn giận*

– YA!! Ko gặp tôi mới chưa được một ngày đã thấy nhớ rồi sao??? *cười gian*

Tuy đang giận hắn nhưng lại bị nói trúng tim đen khiến cậu vừa xấu hổ vừa tức tối, quay mặt lại định đi vào trong thì đã bị hắn túm lấy cổ tay, kéo lại..

– Thôi.. xin lỗi mà.. *giọng ngọt hơn kẹo*

Rồi SeHun ngồi tựa vào bên hông chiếc moto của mình... biểu cảm có chút thay đổi.. Hắn nhẹ nhàng nói..

– Tối qua ở nhà ba mẹ đột nhiên cãi nhau.. "Mr Oh" đã bay sang Mỹ.. Tôi phải đi cùng mẹ đến Nami...

“Thì ra là vậy.. Mình ko biết gì cả.. Cậu ấy vừa bay từ đó về đây sao?... Vậy còn mẹ cậu ấy thế nào?..”

Trong khi LuHan đang một mình trầm ngâm với hàng đống câu hỏi trong đầu thì SeHun đã nắm chặt tay cậu lôi lên xe..

– Này từ từ đã... SeHun.. mẹ cậu......

– Bà ấy ko sao... Mẹ tôi sẽ ở lại đó chừng vài ngày.. Bà có khá nhiều bạn ở Nami nên ko cần tôi nữa... Ko giống như “ai kia” đâu... *giọng trêu chọc*

“Cái tên xấu xa này.. Thật là...” _SeHun ngồi đằng trước nên ko thể nào nhìn thấy gương mặt cậu lúc này.. nó đang đỏ bừng lên giống như ánh bình minh lúc mặt trời ló dạng... “Thật là xấu hổ mà”...

– LuHan à~ Cậu muốn đi đâu??

– Ko biết.. đi đâu cũng được.. _LuHan thì thầm sau lưng hắn.

Chiếc moto băng nhanh trên đường.. len qua những hàng xe đông đúc.. rồi tiếp tục băng thẳng.. ít phút sau đã đi vào bên trong đường hầm... Ko gian lúc này trở nên ấm áp lạ thường... Cậu đưa mắt nhìn về phía trước, cổng đường hầm giống như một lỗ đen huyền bí, càng tiến lại gần, ánh sáng càng trở nên rõ ràng hơn.. Chợt LuHan đưa tay ra.. cậu có thể cảm nhận những làn gió lạnh từ từ thổi qua.. mỗi lúc một mạnh hơn... Khi moto vừa ra khỏi con đường hầm, khung cảnh lộng lẫy của thành phố về đêm hiện ra rõ mồn một trước mặt.. Cậu có thể cảm nhận mùi hương của gió.. cảm nhận được một thứ đang hiện diện ngay lúc này trong tâm hồn cậu........... là sự tự do. Ko phải lo lắng.. ko phải suy nghĩ.. chẳng cần bận tâm.. Một sự tự do ko giới hạn......................
.
.
.

Đã gần về khuya.. Chiếc moto đỗ lại ngay bên cạnh một quán nhỏ ven đường..

– Này.. Sao tự dưng lại vào đây?? _giọng của SeHun.

– Uhm...vì muốn ăn mà. *giọng đáng yêu* _LuHan trả lời.

Chờ đợi khoảng vài phút, trước mặt hai người đã có hai phần bánh gạo cay nóng hổi đang bốc khói ngùn ngụt.

– Nhìn ngon thật. *cả hai đồng thanh*

– Từ hồi qua đây có nhiều món Hàn mà tôi ko thể ăn được.. nhưng tôi thích món này. _LuHan hào hứng kể.

– Vậy cậu ăn nhiều vào. _Hắn *vừa nói vừa ăn vừa cười*

Bỗng...

– LuHan à..

– Hửm... *đang ăn ngon lành* _quay đầu lại

Chụt ***... Hắn rướn người tới cúi xuống, mút lấy chỗ thức ăn đang dính trên khóe miệng cậu.. LuHan lúng túng mặt đỏ bừng... Cô chủ quán nhìn hai người, cúi đầu cười...

Cũng đã về đến nhà.. tiếng moto có lẽ là âm thanh duy nhất hiện hữu trên con phố quen thuộc đã bắt đầu ngủ say này.. Trời có lẽ đã khuya lắm rồi...

Moto dừng lại trước nhà LuHan..

– Này.. cậu có muốn vào nhà... uống chút gì đó ko?

– Chà chà.. chuyện gì đây?? Cậu muốn tôi ở lại tối nay sao?? *ánh mắt gian tà*

– YA! Tôi ko có. *chối*

– Còn chối nữa... Cậu đúng là thích chủ động quá nhỉ.. LuHan!!!

– NÀY ĐỪNG CÓ MÀ........TÔI....

Hắn cúi xuống, đặt môi lên môi cậu... hôn nhẹ... Chỉ thế thôi đã khiến từng giây thần kinh trong cậu rung lên, làm toàn bộ cơ thể cậu run rẩy...

– ANH YÊU EM.. LUHAN..

“Thiên thần” im lặng, bất động...

SeHun ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp ấy, chậm rãi nâng cằm cậu lên.. Luhan cũng từ từ nhắm mắt lại.. Một bước, một bước, rồi một bước nữa.. đôi môi dán chặt vào môi cậu, như thể, một sự giao tiếp căm lặng nào đó, một đoạn đối thoại cậu ko nghe được... nhưng trái tim cậu hiểu đó là gì..

Hắn hôn cậu khẩn hoản hơn, tay mân mê mái tóc cậu ấn cậu sâu hơn vào nụ hôn điên cuồng đến tê dại... Cậu kéo hắn sát lại bên mình.. có thể cảm nhận được hơi ấm nơi cơ thế hắn.. Chợt hắn rên lên khe khẽ... những ngón tay vuốt ve khắp cơ thể cậu trên da thịt cậu... trong khi đôi môi vẫn quấn lấy nhau ko rời..

Những làn gió se lạnh chợt thổi qua... len sâu vào bên trong hơi thở của cả hai... Lúc này.. thời gian và không gian, quá khứ hay hiện tại, tất cả đều ko quan trọng... Thế giới này là của riêng họ.. từng chút.. từng chút.. từng chút một đắm chìm trong đam mê......... bất tận.

.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.



the end

✫ ˚ Forever.. ˚✰

Tôi Ko Thích Thiên Thần

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Follow me at TwitterMaxF Movies FeedburnerRss  Add to Digg Add to Technorati Add to Delicious Add to Reddit Add to Yahoo Add to Google Add to Facebook Add to Twitter Add to FriendfeedAdd to Stumbleupon Add to Blinklist Add to Live Add to Slashdot Buzz Up  
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
[M] Soul :: '•♥ Planetic :: Fanfic-