Share|

Tôi Ko Thích Thiên Thần

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tue Jul 14, 2015 5:00 pm
Honey Le
Archangel

Xem lý lịch thành viên
Nữ
Châm ngôn : Vấp ngã nhưng đừng suy sụp. Kiên định nhưng ko cố chấp. Chia sẻ và công bằng. Đồng cảm và ko đòi hỏi. Tổn thương nhưng đừng giữ lại..
Tổng số bài gửi : 949
Đến từ : City of Love
Job/hobbies : Music. Movie. Sing. Dance. Travel. Reading books and novels
Comments : Born to be somebody..



Bài gửiTiêu đề: Tôi Ko Thích Thiên Thần

작가: Zuk
편집자: Honey Le



CHAP 1



LuHan -Lớp trưởng tài ba và cực kì khó tính của lớp thần thánh nhất trường EXOPLANET. Phải nói cậu ta là 1 ác quỷ trong lốt thiên thần, cực kì xinh đẹp nhưng lại vô cùng nghiêm khắc và kỉ luật. Lời nói của cậu ta sở hữu uy lực lớn hơn cả các giáo viên trong trường, học sinh trong lớp ko ai dám một lần trái lời LuHan, bởi vì họ biết đó là điều cực kì dại dột. Thiên thần này chỉ để ngắm thôi là đủ, số người yêu thầm cậu ta mà vỡ mộng nhiều vô kể.. LuHan từ trước tới giờ chưa từng có ý định yêu đương, cậu ta còn chưa bao giờ có người yêu. Với tính cách như vậy mà có người yêu mới là lạ!

Rồi thì học kỳ mới cũng bắt đầu, vẫn như mọi khi, 1 ngày.. 2 ngày.. 1 tuần.. 2 tuần..……………..

Đột nhiên, một ngày mưa dông nọ
.
.
.
Thầy chủ nhiệm bước vào lớp, nhìn một lượt cả đám học sinh đang nhốn nháo bên dưới. Thầy ko bước vào một mình, đi kế bên thầy là một đứa cao kều da trắng, ngoại hình ko tệ một chút nào, hay phải nói là rất nổi bật.. Cậu ta có vẻ là công tử nhà giàu kênh kiệu.. một tay chơi…có lẽ là vậy.

– E hèm…hèm……!!!!!! Cả lớp chú ý. Hôm nay lớp mình có học sinh mới…. Bạn ấy là Oh Seh...

Chưa đợi thầy chủ nhiệm nói hết câu, bọn con gái đã hú hét ầm ỹ lôi máy ảnh ra chụp lia chụp lịa. Còn tụi con trai thì tụ tập bàn tán sôi nổi. Duy chỉ có một người vẫn chằm chằm đầy sát khí theo dõi từng hành động, cử chỉ của tên học sinh mới này, đó ko ai khác ngoài lớp trưởng. Cậu có linh cảm xấu về tên Oh Sehun này.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Ngày hôm sau….

– Chào lớp trưởng.

– Chào LuHan.

– Lớp trưởng đã đến ạ.

Mấy học sinh chỉ cần nhìn thấy cậu là lập tức chào hỏi, đó cũng là chuyện ko mấy xa lạ đối với một lớp trưởng uy nghiêm như cậu. LuHan im lặng ko nói gì tiếp tục đi vào lớp, nhưng rồi…

– Aaa…..Rầm….rầm….

– Oái….lớp trưởng có sao ko???

– Lớp trưởng…

Tai nạn đã xảy ra…

Chính xác hơn là có tên nào đó vừa đâm sầm vào Luhan, hắn chết chắc rồi. Đã chạy trong hành lang còn dám gây thương tích cho người khác, càng khinh khủng hơn khi người hắn đâm phải lại là lớp trưởng.

– Oh SeHun!!!!! Cậu đi đứng nên cẩn thận chứ. Mau xin lỗi lớp trưởng đi. Sao cứ ngồi đó vậy. Cậu chết chắc rồi đó…*liếc mắt nhìn LuHan* _Mấy tên đứng quanh đấy bắt đầu thấy lo ngại cho tính mạng đứa học sinh mới. Nhưng thái độ của hắn lại đi ngược lại với những gì hắn cần làm.

– Sao tôi phải xin lỗi , lớp trưởng thì sao???

– Cái. Gì. Cơ. *gằn giọng* _LuHan lên tiếng.

– Đúng vậy đấy LỚP TRƯỞNG ạ. Sao nào??? _Hắn nhìn cậu với ánh mắt khiêu khích.

"Mình đã định cho qua. Nhưng tại sao hắn ko biết điều chút nào vậy. Tên hỗn xược…."

*Bốp* Má trái hắn đỏ ửng in hằn 5 ngón tay LuHan. Nhìn LuHan bây giờ thực sự rất đáng sợ.

– Cậu dám đánh tôi? Cậu nghĩ cậu là ai chứ…*trừng mắt* _Đây là lần đầu tiên có người dám tát hắn, lại còn ngay chỗ đông người. Thật sự là quá shock!

-Sao??? Bị người như tôi đánh nên ko can tâm hả. Tốt nhất là cậu nên biến khỏi tầm mắt của tôi đi, rõ chưa…. _Nói rồi LuHan quay mặt bỏ đi.

– A……Cái……đồ……@#(\_=(;+-$@#)’!!%…. _Oh Sehun mặt đỏ tía tai cúi xuống ôm chân, miệng ko ngừng rủa xả “thiên thần ”- người vừa làm hắn bẽ mặt trước mọi người. Thề là từ giờ cậu sẽ khiến cho cái thằng nhóc đó ko thể yên thân dù là một giây một phút nào.

"Dám đụng tới Oh Sehun này sao"…. Hắn cũng quay mặt bỏ đi ko quên dành vài câu chửi rủa mấy học sinh nhiều chuyện hóng hớt đang nhìn hắn.

Vậy là trận chiến chính thức bắt đầu..

Oh Sehun đã điều tra và biết được rằng nếu trong lớp có bất kì hành vi vi phạm kỉ luật nào thì người chịu trách nhiệm hoàn toàn sẽ là lớp trưởng, và tất nhiên chính là người mà hắn đang muốn làm cho sống dở chết dở.

Sau hôm đụng độ đó, Oh Sehun tích cực gây rối, quậy phá đủ trò và tất nhiên LuHan phải đi giải quyết, chịu trách nhiệm trước thầy chủ nhiệm, hơn nữa còn bị phạt trực nhật cùng hắn. Nhưng mà Oh Sehun chẳng bao giờ chịu trực nhật. Hắn chỉ đứng đó cười chế giễu cậu. Hầu như ko có ngày nào là hai người bọn họ ko "chiến tranh". Lúc nào cũng gây nhau ầm ỹ mọi lúc mọi nơi, có khi còn đánh nhau nữa. LuHan ghét cay ghét đắng cái tên khốn ngạo mạn này. Cậu tự nói với mình nhất định phải cho hắn 1 trận cho bỏ ghét...

2 tháng sau…

– Lớp chúng ta sẽ chia nhóm theo từng cặp để làm bài tập lần này nhé. Danh sách nhóm thầy sẽ quyết định tùy theo năng lực, bài tập này sẽ là bài học kì của các em. Nếu ko làm theo nhóm hay có chuyện gian lận thì điểm của cả hai sẽ bị trừ hết. Nhớ là cả hai đều phải làm đấy. Các em có hai ngày Thứ 7 và Chủ Nhật để hoàn thành nó. Tất cả đã rõ chưa? Bây giờ thầy sẽ đọc danh sách các nhóm…. _Thầy bắt đầu mở tập sổ sách dày cộm, đọc tên từng nhóm một.
.
.
.
Dahye và Hyejin...........
.
.
.
.
.
.
.
Younghwa và Yeji. Haemi và Jongsik...........
.
.
.
.
Luhan và Soyeon..

À thầy nhầm.. Soyeon với Ryoo. Còn Luhan, em sẽ cùng nhóm với Sehun.. Vậy là x.....

– KO ĐC THƯA THẦYYYYYYYYYYYYY…!!!!!!!!!!!!!!! EM SẼ KO CÙNG NHÓM VỚI OH SEHUN ĐÂU!!!!!!!!!!!!!!! * Giãy nảy*

– EM PHẢN ĐỐI !!!!!!!!!! EM KO LÀM CÙNG LỚP TRƯỞNG ĐÂU!!!!!!!! EM SẼ LÀM 1 MÌNH !!!!!!!!!!!

– LuHan, SeHun. Đây là danh sách thầy quyết định. Ko nói nhiều nữa cứ thế đi. Ko nộp bài thì 0 điểm. Ko làm theo nhóm cũng 0 điểm. Cả lớp nghỉ……

– KHÔNGGGGGGGGG……….THẦYYYYYYYYYYYYY……!!!!!!!!!!!!! *đồng thanh cả 2*

Sehun đứng lên định đi về thì bị chặn lại bởi người mà hắn vô cùng “yêu mến”

– Tối Thứ 7…nhà tôi…._LuHan nói mà ko thèm nhìn mặt Sehun.

– Gì….cơ?????

– Bài tập…… Tôi sẽ ko làm tất cả đâu…..nhớ đấy….tối Thứ 7. _Nói xong LuHan chạy vụt đi. Cậu chắc chắn phải ghét tên này lắm. Dù gì cũng là lớp trưởng, bị điểm 0 thì còn ra thể thống gì nữa. Hi sinh vậy….

.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.


Đã đến tối Thứ 7..

Tại một căn biệt thư rộng lớn, có một cặp vợ chồng đang trong trạng thái sốc nặng khi thấy cậu quý tử nhà mình mang cặp sách đi học nhóm. Cho dù hắn có vẻ rất miễn cưỡng.

– Ôi… Hunnie nhà ta cũng có ngày chăm chỉ được như vậy ư….. lại còn là học nhóm với lớp trưởng nữa chứ. Mẹ tự hào quá…… _Một phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng đang vô cùng hạnh phúc khi thấy con trai của mình chịu học hành tử tế.

– Thôi mà mẹ. Con đi đây. _Bước thật nhanh ra ngoài cửa, Hắn ta cau mày lẩm bẩm.. –Thật là hết chịu nổi!

– Đừng về sớm quá nhé con trai.. ko về cũng không sao đâu. _Ba Sehun nói vọng ra ngoài.

– CON. ĐI. ĐÂY. _Hắn phi thẳng ra cửa, nhanh chóng nhảy lên moto phóng đi. Ngay cả hắn cũng chẳng hiểu nỗi mình đang nghĩ gì mà lại ngoan ngoãn đi học như vậy, tự dưng hắn lại muốn nhìn thấy cậu, muốn trêu chọc cậu để cậu phải tức điên lên. Rồi vô thức cứ thế chuẩn bị sách vở để sang nhà LuHan...

30 phút sau, xe hắn dừng lại trước một căn biệt thự còn lớn hơn cả nhà hắn "Đây chẳng lẽ lại là nhà của thằng nhóc đáng ghét đó sao, địa chỉ thì đúng rồi. Nhà cậu ta giàu thế cơ à…” Lẩm bẩm một hồi hắn mới để ý cánh cổng lớn bằng sắt trước mặt đã được mở sẵn từ lúc nào, có lẽ là LuHan mở từ trong nhà.

Hắn đi vào trong khoảng sân rộng, đến gõ nhẹ vào cánh cửa màu trắng được chạm khắc tinh xảo, lại một lần nữa, cửa tự động mở, có tiếng LuHan vọng từ trong ra:

_ Đến rồi sao? Vào đi.

Sehun bước vào trong căn nhà, mọi thứ ở đây đều toát lên vẻ đẹp cổ kính. Hắn bước tới căn phòng phía bên phải. Nếu ko nhầm thì hình như lúc nãy hắn nghe thấy tiếng LuHan vọng ra từ trong này. Cũng đúng lúc LuHan đứng dậy định đi đến chỗ hắn. Sehun hơi sững người khi nhìn thấy lớp trưởng với một dáng vẻ khác hoàn toàn khi ở trường, cậu mặc áo phông trắng rộng thùng thình, quần ngắn trên đầu gối để lộ đôi chân thon trắng trẻo, đi đôi dép trong nhà hình con mèo màu xám tro lông xù, lại còn cộng với khuôn mặt dễ thương đeo chiếc kính ngố màu đen, trông LuHan cứ như búp bê sứ vậy. LuHan ko hề biết là cậu đã làm Oh Sehun đơ như trời trồng. Hắn cứ đứng ngẩn người ra ở trước cửa, mắt dán lên từng centimet trên người cậu, hắn đang được chiêm ngưỡng con người thật của lớp trưởng sao, thật quá hoàn mỹ, tại sao từ trước tới nay hắn lại ko nhận ra cậu thực sự rất đẹp nhỉ. Thật là một cảm xúc khó tả...

– Này…tên xấu xa.

-……….

– Tôi đang gọi cậu đấy. OH SEHUN.

-…………

– O.H S.E.H.U.N??? _LuHan hét vào tai hắn.

– A…C…Cái gì??? _Hắn ngơ ngác rồi giật mình khi thấy khuôn mặt cậu chỉ cách hắn vài milimet, trông mặt cậu đăm chiêu như đang cố tìm hiểu xem hắn đang nghĩ gì trong đầu. Tim SeHun như bị lỡ 1 nhịp, hắn bắt đầu đỏ mặt và hơi lúng túng. Rồi hắn chợt nhận ra thái đô của mình hơi lộ liễu, Sehun quay trở lại với gương mặt lạnh lùng của mình, hỏi LuHan:

_ Làm bài tập ở đâu đây?

– Trên phòng tôi. Đi…

– Aishh…. Chết tiệt…. mình đang bị cái quái gì thế này _Hắn lắc đầu lia lịa, cố thoát khỏi những suy nghĩ về "tên lớp trưởng đáng ghét" đang vởn vơ trong đầu mình.

– Sao tự nhiên mình lại bị như vậy nhỉ. Điên mất thôi…

LuHan dẫn hắn vào phòng cậu, chỉ cho hắn ngồi xuống chỗ bàn học màu trắng ngà của mình rồi quay ra đóng cửa. Sehun cảm thấy không khí thật ngột ngạt, hắn cố gắng gạt đi những suy nghĩ trong đầu bằng cách quay đi ngắm nghía căn phòng. Nó rất rộng nhưng lại ko tạo cảm giác trống trải, LuHan có một cái giường khá lớn, hắn tự hỏi người cậu nhỏ nhắn như vậy mà lại nằm ngủ trên cái giường to đùng thế kia ư????…

– Làm gì mà cứ ngây ra thế. Tập trung vào làm đống bài tập này đi. _Giọng nói trong trẻo của LuHan đưa hắn trở về thực tại. Trong lúc hắn mải suy nghĩ thì cậu đã bày đầy sách vở ra bàn. Sehun cũng nhanh chóng lấy lại phong độ, bắt đầu làm bài.
.
.
.
.
.
Nhưng hắn lại ko thể tập trung được, hàng đống câu hỏi đang hiện lên trong đầu hắn, Sehun thực sự rất tò mò về LuHan, về mọi thứ của cậu. Hắn cứ liếc nhìn cậu trong khi cậu đang tập trung vào đống bài tập trước mặt. Ánh sáng đèn gần bàn học dường như khiến cậu xinh đẹp hơn, gương mặt thanh tú, toả sáng như một thiên thần. Hắn nuốt nước bọt, cảm thấy bỗng dưng nhiệt độ trong người tăng dần, lại thêm cả sự yên lặng trong căn phòng càng khiến hắn khó thở. Sehun quyết định phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này.

– Bố mẹ cậu đâu???

– Tôi ko sống cùng bố mẹ, họ đều ở Trung Quốc. _LuHan trả lời nhưng vẫn ko rời mắt khỏi trang sách.

– Vậy là cậu sống một mình sao??? Tại sao ko ở Trung Quốc???

–  Sao hả? Tôi ở đây thì sao???

– À…ờ….. Ko sao cả… Chúng ta là người Hàn thì ko ở Hàn thì ở đâu… Hahaha…. _Hắn giả bộ cười trừ, tại sao hắn lại bị lúng túng như vậy trước mặt cậu chứ.

– Hửm??? Người Hàn á??? _LuHan dừng bút, ngước mắt lên nhìn tên ngố trước mặt đang trong trạng thái vô cùng khó hiểu.

– Ko Hàn thì gì???

– Tôi là người Trung Quốc. Đồ ngốc!!!

– Trung…Trung Quốc sao????

– Chứ còn sao. Giờ thì làm bài đi. _LuHan tiếp tục trở lại với bài tập của mình.

– Haizz…. _Hắn chán nản vì bắt chuyện với LuHan mà cuối cùng lại thành ra lúng túng như thế này. Thật chả vui tí nào.

– Này. Cậu lấy cho tôi cái gì để uống có được ko? _Sehun lại cố gắng bắt chuyện.

– Không.

– LuHan ààààà…… Tôi khát quá….. *giọng nhão nhoẹt*

– Khiếp quá. Đợi tôi đi lấy. Mà hôm nay cậu bị làm sao vậy? _LuHan đứng lên đi lấy nước cho hắn một cách miễn cưỡng. Cậu mở tủ lạnh, lấy 1 lon coca. Trong đầu cậu chợt nảy ra một ý tưởng, nghĩ là làm, LuHan ra sức lắc lon coca điên cuồng, đảm bảo là tên Sehun kia sẽ bị ướt hết cho coi. Lấy thêm 1 lon nữa cho mình rồi cậu chạy lên phòng với vẻ mặt bình thản.

-Này. _LuHan chìa lon coca về phía hắn, Sehun cầm lấy nó, mỉm cười với cậu _Cảm ơn!

“Mở nó ra đi. Mở ra đi. Rồi cậu sẽ biết thế nào là sự trừng phạt của LuHan này.” Cậu nghĩ thầm, tay lần mò mở lon coca trên tay mình để hắn khỏi nghi ngờ.

CẠCH…..PHỤT…..

Đúng như ý cậu, lon coca đã có tác dụng.

Nhưng…. đó lại chính là lon coca trên tay LuHan. Vậy là nước coca bắn lên khắp người cậu. Khỏi phải nói, tâm trạng LuHan lúc này vừa ngạc nhiên vừa tức giận. Tại sao cậu lại có thể nhầm lẫn như vậy cơ chứ, thật mất mặt quá. Lại còn tên Oh Sehun kia nữa, hắn cố gắng nhịn cười, nhẹ nhàng mở lon coca của mình đưa lên miệng nhấp một ngụm. LuHan ko biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng cậu chắc chắn là tại Oh SeHun. Đồ đáng ghét…..!!!

– AAAAA……BỰC MÌNH CHẾT MẤT THÔI……..%$-$(@&@+$+#;’#;#(@*#-$

Cậu tức giận xỉa xói một tràng tiếng Trung rồi mở tủ lấy quần áo đi vào phòng tắm xử lý cái đống nhớp nháp này.

– Ê này…. Đi đâu thế.? _Sehun gọi với theo cậu.

– ĐI TẮM….. _LuHan tức tối đóng sầm cửa phòng tắm lại. Ko để ý rằng Sehun đang cười vô cùng thích thú.

Hắn đưa mắt nhìn về phía cửa phòng tắm, Sehun tự tưởng tượng ra hình ảnh LuHan. Dáng người thon thả, làn da ẩm ướt trắng mịn, đôi môi mềm mại và cả…

– Không. Không. Không….. Không thể được….. Tỉnh lại đi Oh Sehun…. Mày ghét cậu ta cơ mà…. Chỉ là thoáng chút... có cái j đó.. hơi.. hơi.. _Hắn cố gắng chấn chỉnh lại tư tưởng, gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu. Sehun tự nhủ là phải tự kiềm chế lại, kiềm chế lại cảm xúc của mình...

– Đúng vậy…. Chỉ là nhất thời suy nghĩ lung tung thôi…. Mình không thể thích…

CẠCH

Cửa phòng tắm bật mở, LuHan bước ra với mái tóc ẩm ướt,  bộ quần áo mới thay mà theo hắn nghĩ là rất sexy, làn da đã trắng giờ lại càng mơn mởn hơn, cả đôi môi dễ thương theo một cách cực kì quyến rũ kia nữa…. Oh Sehun à…. Phải làm sao đây………!?!?!?

Hắn ta lúc này đã chính thức bị mê hoặc. Mắt ko giây nào rời khỏi LuHan bởi vẻ ngoài sexy lost the way của cậu. Hắn cứng đơ như tượng, máu trên người Oh Sehun đang lần lượt đua nhau dồn hết vào tâm thất trái của hắn.

Sehun giật nảy mình, đứng phắt dậy, chạy về phía cửa.

– Yah!!!! Cậu đi đâu thế ……!!!

– T… tôi… tôi phải về…… _Sehun nói mà không dám quay đầu lại.

– Hả??? Khoa…khoan đã… _Cậu chạy tới phía Sehun, tay níu lấy hắn ta. Nhưng rồi LuHan vấp phải cái chân ghế, người cậu mất thăng bằng đổ về phía trước, chân tay chới với loạn xạ...

Luhan chống tay ngồi dậy, mắt nhắm mắt mở nhìn xung quanh. Cậu hoảng hốt khi nhận ra..................................... mình............................................... đang............................... ngồi....................................... trên người..................................... Oh......................................... Sehun......................................


Chap 3 coming soon

✫ ˚ Forever.. ˚✰

Tôi Ko Thích Thiên Thần

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Follow me at TwitterMaxF Movies FeedburnerRss  Add to Digg Add to Technorati Add to Delicious Add to Reddit Add to Yahoo Add to Google Add to Facebook Add to Twitter Add to FriendfeedAdd to Stumbleupon Add to Blinklist Add to Live Add to Slashdot Buzz Up  
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
[M] Soul :: '•♥ Planetic :: Fanfic-