Share|

Happy..when I'm with you..

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Fri Jun 12, 2015 7:58 pm
Honey Le
Archangel
avatar

Xem lý lịch thành viên
Nữ
Châm ngôn : Vấp ngã nhưng đừng suy sụp. Kiên định nhưng ko cố chấp. Chia sẻ và công bằng. Đồng cảm và ko đòi hỏi. Tổn thương nhưng đừng giữ lại..
Tổng số bài gửi : 949
Đến từ : City of Love
Job/hobbies : Music. Movie. Sing. Dance. Travel. Reading books and novels
Comments : Born to be somebody..



Bài gửiTiêu đề: Happy..when I'm with you..

Chap 1



Luhan rất sạch sẽ
Đó là điều cả Thế giới đều biết!

Anh có thể giành cả ngày để dọn phòng, lau cửa kính, xếp lại quần áo,... mà không chán.
Dra giường anh thay 4 ngày 1 lần. Và nhất là không ai được ngồi lên giường anh. Ngay cả sờ cũng coi như cấm.

Thói quen sạch sẽ của anh dần trở thành căn bệnh, nó ăn sâu vào máu, vào xương của anh.
Nhưng có 1 điều trái ngược mà gần như phá hủy bức tường thành " sạch sẽ " của anh.

ANH THÍCH OH SE HUN!!!
KẺ Ở DƠ NHẤT TRONG KÍ TÚC XÁ CỦA EXO!!!

Đó là 1 điều tồi tệ đối với Luhan.Anh chưa bao giờ gặp con người nào như Oh Sehun

Lần đầu tiên gặp Sehun, Luhan đã choáng ngợp với đôi mắt cười nheo nheo, cái miệng nhỏ nhỏ, mỗi khi suy nghĩ sẽ mím lại hay cả làn da trắng xanh xao, dáng người ốm tong ốm teo của cậu làm anh có suy nghĩ:
" Nhất định phải bồi bổ chăm sóc cho thằng nhóc này!"

Nhưng nhanh chóng sau đó bản tính ở dơ của cậu đã làm anh kinh hãi TT_TT.

Có một lần, anh để ý rằng Sehun cứ mặc cái áo thun đen ôm sát người rất quyến rũ nhưng mặc từ sáng đến tối thì nó đã trở thành thảm họa thật sự.Luhan cảm thấy rất tức tối, tuy Sehun ko có thói quen sạch sẽ nhưng ít ra cậu cũng phải nể Luhan- người huyng bị cuồng sạch sẽ khi ở chung phòng với anh chứ. Luhan ngứa mắt liền hỏi khi thấy cậu đi qua đi lại với cái áo thun đen ướt đẫm mồ hôi đó.

-Này!!! Em không định thay cái áo đó à?
-Sao huyng? À em hiểu rồi! Vâng không !!
- Ọ Ọ. Em không thấy nó dơ à?
- Nó màu đen mà huyng. Sao em thấy nó dơ được? =V=
- Ọ Ọ, em không thấy nó sẽ sẽ bốc mùi sao?
- Bốc mùi ạ? Sao em không ngửi thấy? Hay huyng ngửi giùm em xem! =V=

Nói xong Sehun liền cởi phăng cái áo, ném vào người Luhan.

Luhan chưa kịp phản ứng đã ngất xỉu, xịt máu mũi trước body 6 múi cực chuẩn của Sehun. Trước khi  bóng tối bao phủ, anh đã kịp nghĩ:
- Thằng nhóc này thiếu ăn như vậy, sao lại có 6 múi "lấp lánh" cơ chứ?

Còn Sehun vô cùng choáng váng khi thấy Luhan ngất xỉu trước cái áo thun của mình. Vội vàng bế anh lên phòng mà quên mất cậu vẫn trần như nhộng TT____TT



.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.

Chap 2


Lúc Luhan tỉnh dậy, trời cũng sẫm tối, quả thật hành động ngất xỉu yếu đuối như 1 đứa con gái ban nãy làm anh vô cùng xấu hổ với cậu. Nghĩ đến mặt anh lại đỏ, vội vàng chùm kín chăn qua đầu.

Sehun vào phòng phát hiện Luhan đã trốn vào chăn, chỉ ló ra ngoài mấy chỏm tóc nâu. Đặt tô cháo cạnh giường, cậu nhẹ nhàng gỡ chăn, thấy mặt Luhan đang đỏ như gấc liền hốt hoảng sờ trán anh. May quá không phải là sốt liền thở phào nhẹ nhõm.

Luhan mở mắt thấy khuôn mặt đáng yêu của Sehun chỉ cách mình vài cm, vì lo lắng cho anh mà hàng lông mày còn cau lại trông rất đáng yêu. Nhưng mà...
-Sehunnnnnnnn! Sao em chưa mặt áo vào hả?

Sehun lúc này mới chợt tỉnh lại. Thì ra nãy giờ cậu lo nấu cháo, chăm sóc Luhan mà quên cả việc mình đang trần như nhộng. Liền xấu hổ mà gãi đầu:
-Hề hề... Là do em hết áo rồi.

Sehun nói dối không chớp mắt. Ban nãy do đứng nấu cháo cạnh bếp nên mồ hôi túa ra như nước. Cơ bụng 6 múi bây giờ được điểm chấm thêm vài hạt nước quyến rũ, bóng lên như được ai thoa dầu. Hết sức đẹp mắt như một vận động viên thể hình đoạt huy chương vàng nha.
Luhan trước cảnh tượng đó quả thật chỉ muốn ngất xỉu thêm một lần nữa. Cầm gối đang nằm liền ném vào Oh Sehun đang cười ngốc
-Nói nhảm! Áo em không phải là thiếu nha. Mau mặt áo vào không mau cảm lạnh.

Sehun xoa cằm, cười gian:
-Là sợ em cảm lạnh hay sợ anh không kiềm chế nổi?

Nguời ta nói" Cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra" quả là không sai. Luhan lúc này như "Gà mắc tóc"
-Đừng có nói nhảm. Mau mặc vào.

Sehun liền tiến lại gần:
-Nếu em không mặc thì sao?

-Thì...
"Cơ bụng 6 múi đang tỏa hào quang kìa Luhan"

-Thì sao?

-Thì...
"Khoảng cách càng ngày càng gần. Có thể nhìn thấy ảnh của mình trong đôi mắt màu cà phê sữa của em ấy"

-Trả lời em xem? Anh sẽ làm gì?
-Anh...anh...

Sehun chỉ cách Luhan vài cm. Toàn bộ cơ thể Luhan như căng cứng, các dây thần kinh " bò" với tốc độ ốc sên. Luhan có thể thấy từng lỗ chân lông trên mặt Sehun, rồi cái mũi thẳng. Sau đó là đôi môi đỏ hồng, đầy quyến rũ.
"Môi đỏ rất quyến rũ nha."
Đôi mắt to tròn của Luhan tập trung vào đôi môi chúm chím đó, tất cả các giác quan đều tập trung vào đôi môi chúm chím đó.

"Chụt"
Sehun hôn nhẹ lên trán của Luhan.
-Ăn cháo đi đồ ngốc
Rồi đóng cửa phòng đi ra ngoài bỏ lại Luhan bất động như tượng.



Author(s): downekim

✫ ˚ Forever.. ˚✰

Happy..when I'm with you..

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Follow me at TwitterMaxF Movies FeedburnerRss  Add to Digg Add to Technorati Add to Delicious Add to Reddit Add to Yahoo Add to Google Add to Facebook Add to Twitter Add to FriendfeedAdd to Stumbleupon Add to Blinklist Add to Live Add to Slashdot Buzz Up  
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
[M] Soul :: '•♥ Planetic :: Fanfic-